Mẹ VNAH_Nguyễn Thị Thứ (1904-2010)
Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010) Trong dòng chảy lịch sử đầy bi tráng của dân tộc Việt Nam, có những con số khiến chúng ta phải lặng người đi vì đau đớn, và có những cuộc đời đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh bất diệt. Mẹ Việt Nam anh hùng “ Nguyễn Thị Thứ” chính là một biểu tượng như thế. Khi nhắc đến tên Mẹ, thế hệ trẻ chúng tôi không chỉ nghiêng mình trước một danh hiệu cao quý, mà còn bàng hoàng, xúc động trước một sức chịu đựng vượt quá giới hạn của con người: Mẹ có 12 người thân là liệt s

Mẹ Việt Nam anh hùng
Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010)
Trong dòng chảy lịch sử đầy bi tráng của dân tộc Việt Nam, có những con số khiến chúng ta phải lặng người đi vì đau đớn, và có những cuộc đời đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh bất diệt. Mẹ Việt Nam anh hùng “ Nguyễn Thị Thứ” chính là một biểu tượng như thế. Khi nhắc đến tên Mẹ, thế hệ trẻ chúng tôi không chỉ nghiêng mình trước một danh hiệu cao quý, mà còn bàng hoàng, xúc động trước một sức chịu đựng vượt quá giới hạn của con người: Mẹ có 12 người thân là liệt sĩ. Nỗi đau hóa thạch và đức hy sinh vô bờ bến
Nguyễn Thị Thứ (1904 – 10 tháng 12 năm 2010) là người được Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trao tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam anh hùng. Bà sinh tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay là phường An Thắng, thành phố Đà Nẵng). Bà có chồng, 9 người con trai, một con rể và 2 cháu ngoại là liệt sĩ, là người mẹ có nhiều con cháu hy sinh nhất trong cả hai cuộc chiến tranh chống Pháp chống Mỹ kéo dài gần 30 năm (từ năm 1948 đến ngày 30 tháng 4 năm 1975)
Cảm nhận sâu sắc nhất của chúng tôi về Mẹ chính là hình ảnh “ngọn đèn không bao giờ tắt”. Trong suốt những năm tháng chiến tranh, Mẹ đã đào hầm nuôi giấu cán bộ, đã âm thầm tiếp tế cho cách mạng. Nỗi đau của Mẹ không khiến Mẹ gục ngã hay oán hận; trái lại, nó hun đúc thành một ý chí sắt đá. Hình ảnh Mẹ ngồi bên mâm cơm với những bộ bát đũa trống không, chờ đợi những người con không bao giờ trở về, đã trở thành một vết cắt sâu sắc vào tâm khảm tuổi trẻ, nhắc nhở chúng tôi về cái giá tàn khốc của hai chữ “Độc lập”.
Sự tiếp nối của những “Tượng đài sống” .Một chi tiết khiến thế hệ trẻ vô cùng xúc động và cảm phục là sự tiếp nối truyền thống của gia đình Mẹ. Con gái cả của Mẹ – bà Lê Thị Trị – cũng là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Điều này minh chứng rằng lòng yêu nước của gia đình Mẹ không phải là một khoảnh khắc nhất thời, mà là một dòng máu chảy xuyên suốt qua các thế hệ.
Hai người phụ nữ, hai thế hệ, cùng gánh chịu nỗi đau mất chồng, mất con vì đại nghĩa dân tộc. Đây chính là minh chứng hùng hồn nhất cho tinh thần của vùng đất Quảng Nam “trung dũng kiên cường”. Đối với thanh niên, câu chuyện về gia đình Mẹ Thứ là một bài học lớn về sự tận hiến. Chúng tôi hiểu rằng, để có được một Việt Nam vươn mình hôm nay, đã có những gia đình sẵn sàng dâng hiến đến người cuối cùng cho Tổ quốc.
Cảm nhận về Mẹ Nguyễn Thị Thứ trong lòng thanh niên hôm nay không chỉ là sự xót xa, mà còn là niềm tự hào kiêu hãnh. Mẹ đã trở thành hình mẫu cho tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ chính cuộc đời Mẹ tại Quảng Nam. Nhưng hơn cả đá hoa cương, tượng đài vĩ đại nhất của Mẹ nằm chính trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam.
Đứng trước sự hy sinh vĩ đại ấy, thế hệ trẻ chúng tôi tự nhận thức sâu sắc trách nhiệm của mình:
Sống có lý tưởng và lòng biết ơn: Mỗi thành quả chúng tôi thụ hưởng ngày nay đều thấm đẫm nước mắt của Mẹ. Do đó, sống hời hợt chính là một sự phản bội đối với lịch sử.
Hành động vì cộng đồng: Tiếp nối tinh thần của Mẹ, thanh niên cần dấn thân vào những công việc khó khăn, giúp đỡ những người yếu thế và góp sức xây dựng quê hương.
Gìn giữ hòa bình: Chúng tôi nguyện là những người bảo vệ thành quả mà Mẹ và các con của Mẹ đã đánh đổi bằng cả mạng sống, quyết không để lịch sử đau thương lặp lại.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã về với tổ tiên, về với những người con anh dũng của mình, nhưng linh hồn và đức hy sinh của Mẹ vẫn luôn tỏa sáng. Mẹ là bài ca không bao giờ tắt về lòng yêu nước và nhân cách Việt Nam. Thế hệ trẻ chúng con xin hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với nỗi đau và niềm tin của Mẹ, để ngọn lửa mà Mẹ đã thắp lên bằng cả cuộc đời mình sẽ mãi mãi cháy sáng trên dải đất hình chữ S thân yêu.
Đối với thanh niên ngày nay – những người sinh ra khi đất nước đã hòa bình – thật khó để hình dung hết nỗi đau của một người mẹ chín lần nhận tin con hy sinh, cộng thêm sự ra đi của chồng, con rể và hai cháu ngoại. Mỗi lần một người con ra đi, là một lần khúc ruột của Mẹ đứt đoạn. Mẹ Thứ không chỉ là mẹ của những anh hùng, Mẹ chính là hiện thân của đất nước: âm thầm chịu đựng, bền bỉ hy sinh và bao dung vô cùng.


