Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Võ Thị Mai – Ngọn đuốc sáng từ vùng đất Vĩnh Trung

Mẹ Võ Thị Mai – Ngọn đuốc sáng từ vùng đất Vĩnh Trung

Cần Thơ07/12/2025Nguyễn Thành Đúng (Đoàn xã Vị Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Là một đoàn viên trẻ lớn lên trên quê hương Vĩnh Trung anh hùng, tôi luôn xúc động mỗi khi nhắc về những người mẹ đã lặng lẽ hy sinh cả cuộc đời cho Tổ quốc. Trong số đó, Mẹ Võ Thị Mai (1902–1986) – người mẹ có hai con là liệt sĩ – mãi mãi là biểu tượng của lòng kiên trung và đức hy sinh bất tận.

Mẹ sinh ra và lớn lên tại xã Vĩnh Trung, huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang cũ. Tấm gương của mẹ sáng bừng giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ. Dù cuộc sống lam lũ, cùng chồng làm ruộng để nuôi dạy 10 người con trưởng thành, nhưng trái tim mẹ luôn hướng về cách mạng, hướng về nền độc lập của dân tộc.

Hai người con yêu thương nhất của mẹ đã anh dũng ngã xuống:

Liệt sĩ Nguyễn Văn Nhứt – sinh năm 1931, tham gia cách mạng năm 1959, đội viên du kích xã. Trong một trận chiến đấu, anh bị địch phát hiện khi đang trú ẩn trong hầm bí mật và hy sinh ngày 16/4/1966 tại ấp 1, xã Vĩnh Trung.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Mạnh – sinh năm 1939, tham gia cách mạng năm 1963, là y tá xã. Trong lúc trú ẩn trong hầm bí mật, anh bị địch phát hiện và hy sinh ngày 28/02/1965 tại chính quê nhà. Anh được Nhà nước tặng thưởng Huân chương kháng chiến hạng Ba.

Nhìn từng đứa con lên đường, rồi lần lượt nhận tin dữ, nỗi đau ấy tưởng như không thể nào chịu nổi. Nhưng mẹ vẫn cắn răng gánh lấy, vẫn tiếp tục nuôi con, lo cho gia đình, vẫn giữ trọn niềm tin vào con đường mà các con mẹ đã chọn.

Ngày 12/3/2014, Chủ tịch nước truy tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – như một lời tri ân của đất nước đối với sự hiến dâng thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao ấy.

Ngày mẹ mất (18/01/1986 âm lịch), mẹ để lại niềm thương tiếc vô hạn cho gia đình và cho cả quê hương Vĩnh Trung. Mẹ được con cháu thờ phụng tại ấp 1, xã Vĩnh Trung, huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang.

Là thế hệ đoàn viên hôm nay, tôi hiểu rằng hòa bình mà chúng tôi đang có được đổi bằng nước mắt, bằng máu xương của biết bao người mẹ như mẹ Võ Thị Mai. Câu chuyện của mẹ nhắc nhở tôi phải sống mạnh mẽ hơn, trách nhiệm hơn và cống hiến nhiều hơn cho quê hương.

Mẹ đã cho tôi hiểu rằng: có những hy sinh không cần kể công, nhưng Tổ quốc sẽ luôn khắc ghi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn