Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Võ Thị Nhản: Ba Lần Tiễn Con Đi...

Mẹ Võ Thị Nhản: Ba Lần Tiễn Con Đi... Mẹ Võ Thị Nhản, sinh năm 1920, là một tấm gương rạng ngời về lòng dũng cảm phi thường tại ấp Kinh Gãy xã Phú Mỹ, huyện Mỏ Cày Bắc. Nếu như nhiều bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác phải tiễn chồng, tiễn con thì Mẹ Nhản đã phải trải qua sự mất mát gấp bội: ba người con trai yêu quý lần lượt ngã xuống trong giai đoạn ác liệt nhất của cuộc chiến tranh. Ba người con trai của Mẹ - anh Lê Văn Mông, anh Lê Văn Tiến, và anh Lê Văn My - đều là những chiến sĩ quả cảm, mang

Vĩnh Long28/11/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
**CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

MẸ VÕ THỊ NHẢN – BA LẦN TIỄN CON ĐI…**

Trong những trang sử bi tráng của xã Phú Mỹ, huyện Mỏ Cày Bắc, hình ảnh Mẹ Võ Thị Nhản, sinh năm 1920 tại ấp Kinh Gãy, sáng lên như một tượng đài của lòng dũng cảm và đức hy sinh vô bờ bến. Nếu như nhiều bà mẹ Việt Nam anh hùng đã đau đớn tiễn chồng, tiễn con ra chiến trường, thì Mẹ Nhản đã phải chịu nỗi đau ba lần tiễn biệt, ba lần chứng kiến người con trai yêu quý ngã xuống giữa thời lửa đạn.

Ba người con – ba ngọn lửa của gia đình cách mạng

Gia đình Mẹ vốn giàu truyền thống yêu nước. Ba người con trai của Mẹ –
Lê Văn Mông, Lê Văn Tiến và Lê Văn My – đều sớm giác ngộ cách mạng, mang trong mình lý tưởng kiên định như biết bao thanh niên miền Nam thời bấy giờ.

Họ lần lượt rời bỏ vòng tay Mẹ để lên đường chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất quê hương.
– Người con đầu tiên ngã xuống trong một trận đánh khốc liệt.
– Người con thứ hai tiếp bước anh, rồi cũng không trở về.
– Và người con út, với đôi mắt còn trong trẻo tuổi thanh xuân, cũng hóa thành dáng đứng bất tử giữa chiến trường.

Ba cái tên – Mông, Tiến, My – trở thành ba ngọn lửa kiêu hãnh thắp sáng truyền thống của gia đình và quê hương Phú Mỹ.

Nỗi đau tận cùng – và sức mạnh phi thường của một người mẹ

Mất một người con đã là nỗi đau xé lòng.
Mất đến ba người con – là nỗi đau tưởng như không thể đứng vững.

Nhưng Mẹ Võ Thị Nhản không gục ngã.

Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của những đứa con mình không phải là mất mát vô nghĩa. Họ ngã xuống để che chở cho quê hương, để bảo vệ những người ở lại, để góp phần vào khát vọng hòa bình của dân tộc. Mẹ đã biến mất mát thành sức mạnh tinh thần, thành điểm tựa vững chãi cho phong trào địa phương và cho cả những chiến sĩ còn tiếp tục chiến đấu.

Người dân trong ấp Kinh Gãy vẫn nhớ hình ảnh Mẹ – đôi vai gầy nhưng tinh thần thì kiên định, lặng lẽ tiếp sức cho cách mạng bằng tất cả những gì Mẹ có thể: chắt chiu từng lon gạo, từng bó rau, từng đêm không ngủ chờ cán bộ về họp bí mật.

Một đời sống vì quê hương – mãi mãi sáng ngời

Mẹ Võ Thị Nhản sống đến năm 2012. Trải qua gần một thế kỷ, Mẹ mang theo ký ức về ba đứa con đã hóa thành đất nước. Không còn nước mắt để khóc, nhưng trái tim Mẹ chưa bao giờ thôi rực cháy niềm tự hào và tình yêu dành cho Tổ quốc.

Cuộc đời Mẹ là minh chứng sống động cho sức mạnh của những người mẹ Việt Nam thời hoa lửa – những người lấy nỗi đau riêng để vun bồi cho lý tưởng chung.

Thế hệ trẻ hôm nay – những người đang sống trong hòa bình – có trách nhiệm tiếp nối truyền thống ấy bằng hành động thiết thực: học tập tốt, lao động tốt, sống tử tế, sống có lý tưởng. Đó chính là cách tri ân xứng đáng nhất đối với Mẹ và đối với ba người con trai anh hùng của Mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn