Mẹ Võ Thị Tư – Một đời lặng thầm giữa thời hoa lửa
Mẹ Võ Thị Tư (1927–2009), quê ấp Tân Thuận Ngoài, xã Tân Phú Tây, là người phụ nữ cách mạng kiên trung, cả đời âm thầm cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Từ nuôi giấu, tiếp tế, làm liên lạc cho cán bộ đến chịu đòn tra tấn vẫn một lòng son sắt, Mẹ đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc. Người con trai duy nhất của Mẹ – liệt sĩ Cao Văn Thanh – anh dũng hy sinh khi mới 18 tuổi. Với những hy sinh to lớn ấy, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng năm 2009, để lại t
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt trên vùng đất Tân Phú Tây, có một người Mẹ đã lặng lẽ sống, lặng lẽ hy sinh, để rồi tên tuổi gắn liền với lòng kiên trung và đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam. Đó là Mẹ Võ Thị Tư – Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, một biểu tượng sáng ngời của tinh thần yêu nước trong thời hoa lửa.
Mẹ Võ Thị Tư sinh năm 1927, quê tại ấp Tân Thuận Ngoài, xã Tân Phú Tây. Từ khi còn rất trẻ, Mẹ đã sớm giác ngộ cách mạng, tham gia các hoạt động nuôi giấu, che chở, tiếp tế và làm liên lạc cho cán bộ địa phương. Trong bối cảnh địch kiểm soát gắt gao, từng bước chân, từng bức thư Mẹ mang theo đều đối diện với hiểm nguy, nhưng Mẹ chưa bao giờ chùn bước. Với sự mưu trí, bình tĩnh và lòng trung thành sắt son, Mẹ trở thành mắt xích quan trọng góp phần giữ vững phong trào đấu tranh ở địa phương.
Năm 1945, Mẹ lập gia đình với ông Cao Văn Thơm, một du kích kiên cường. Sau khi lập gia đình, ngôi nhà nhỏ của Mẹ tiếp tục là nơi nuôi giấu cán bộ, là điểm trung chuyển tin tức không chỉ trong xã Tân Phú Tây mà còn sang các địa phương lân cận như Thạnh Phú, Mang Thít (Vĩnh Long). Có lần Mẹ bị địch bắt và tra tấn dã man, song dù phải đối mặt với đòn roi, dụ dỗ hay uy hiếp, Mẹ vẫn một mực giữ trọn khí tiết, quyết không khai báo, bảo vệ an toàn cho tổ chức cách mạng.
Trong khi Mẹ âm thầm bám trụ hậu phương, chồng Mẹ tham gia bộ đội huyện Mỏ Cày, sau đó được điều về Tiểu đoàn 308. Khi giải ngũ, ông trở về địa phương tiếp tục công tác với cương vị Xã đội trưởng xã Tân Phú Tây, cùng Mẹ giữ vững truyền thống cách mạng của gia đình.
Hai vợ chồng chỉ có một người con trai duy nhất là Cao Văn Thanh, sinh năm 1956. Lớn lên trong khói lửa chiến tranh và tấm gương của cha mẹ, anh Thanh sớm tham gia lực lượng du kích xã từ năm 1971. Đêm 11/8/1974, trong một lần trở về thăm Mẹ, anh bị địch phục kích và anh dũng hy sinh khi mới tròn 18 tuổi. Mất đi người con duy nhất là nỗi đau tột cùng, nhưng Mẹ Võ Thị Tư không gục ngã. Mẹ nén chặt nỗi đau, tiếp tục hoạt động cách mạng cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Hòa bình lập lại, chồng Mẹ trở về, trở thành chỗ dựa tinh thần lớn nhất của Mẹ trong những năm tháng cuối đời. Hai vợ chồng già nương tựa vào nhau, sống giản dị, nghĩa tình, mang trong tim ký ức không thể nào quên về người con đã hóa thân vào đất mẹ.
Ngày 02/01/2009, Mẹ Võ Thị Tư qua đời, khép lại một cuộc đời âm thầm mà cao cả. Trước đó, vào ngày 10/11/2009, Nhà nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận sự hy sinh to lớn của Mẹ và gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Cuộc đời Mẹ Võ Thị Tư là câu chuyện lặng thầm nhưng sâu sắc, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những hy sinh không lời của những người Mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa.



