Bài viết

Mẹ Vũ Thị Rần – Cả đời tiễn chồng, tiễn con vì Tổ quốc

Ninh Bình13/05/2026Đinh Thị Hằng (Đoàn xã Nam Hồng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Vũ Thị Rần – Cả đời tiễn chồng, tiễn con vì Tổ quốc

Giữa những đổi thay của thời gian, thôn Khoát hôm nay đã khác xưa nhiều. Con đường đất ngày nào giờ đã bê tông phẳng lỳ, những mái nhà ngói đỏ thay cho tranh tre nứa lá. Nhưng trong ký ức của người dân nơi đây, hình ảnh một người mẹ tảo tần, lặng lẽ tiễn chồng, tiễn con ra trận trong những năm tháng chiến tranh ác liệt vẫn còn nguyên vẹn – đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Vũ Thị Rần.

Sinh ra và lớn lên trên vùng quê thuần nông, cuộc đời mẹ gắn với ruộng đồng, với bùn đất và những mùa vụ nhọc nhằn. Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến, cũng như bao người phụ nữ Việt Nam khác, mẹ gác lại những lo toan riêng để trở thành điểm tựa cho gia đình và hậu phương vững chắc cho tiền tuyến.

Những ngày ấy, chiến tranh len lỏi vào từng mái nhà, từng xóm nhỏ. Chồng mẹ – người trụ cột của gia đình – lên đường nhập ngũ. Không lâu sau, người con trai mà mẹ dứt ruột sinh ra cũng tiếp bước cha, khoác ba lô ra trận. Tiễn chồng, tiễn con đi trong khói lửa, mẹ chỉ biết nén chặt nỗi lòng, gửi gắm tất cả vào hai chữ “bình yên” cho Tổ quốc.

Nhưng chiến tranh đâu chỉ lấy đi tuổi trẻ. Nó còn để lại những khoảng trống không gì bù đắp được. Tin dữ lần lượt ập về – chồng mẹ hy sinh, rồi đến người con trai cũng mãi mãi không trở về. Nỗi đau chồng chất, nhưng mẹ không gục ngã. Giữa mất mát tột cùng, mẹ vẫn lặng lẽ sống, như cây lúa quê hương – dẫu bão giông vẫn bám đất mà đứng lên.

Người dân thôn Khoát vẫn nhớ hình ảnh người mẹ ấy ngày ngày cần mẫn bên mảnh vườn nhỏ, đôi mắt thẳm sâu như cất giấu cả một thời hoa lửa. Mẹ không nói nhiều về những mất mát của mình, chỉ lặng lẽ kể về chồng, về con bằng niềm tự hào xen lẫn nỗi nhớ khôn nguôi.

Thời gian trôi đi, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những hy sinh của mẹ và bao gia đình như mẹ không bao giờ phai nhạt. Mẹ Vũ Thị Rần được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng – một sự ghi nhận xứng đáng cho những mất mát lớn lao mà mẹ đã dành cho Tổ quốc.

Hôm nay, ở tuổi xưa nay hiếm, mẹ vẫn sống giữa vòng tay yêu thương của con cháu và sự tri ân của chính quyền, nhân dân địa phương. Mỗi dịp lễ, Tết hay ngày Thương binh – Liệt sĩ, ngôi nhà nhỏ của mẹ lại đón những đoàn người đến thăm hỏi. Nhưng hơn tất cả những món quà vật chất, có lẽ điều khiến mẹ ấm lòng nhất chính là đất nước đã hòa bình, là thế hệ hôm nay được sống trong yên bình – điều mà chồng và con mẹ đã ngã xuống để gìn giữ.

Cuộc đời mẹ là một câu chuyện không lời về sự hy sinh. Không ồn ào, không khoa trương, nhưng đủ để lay động lòng người. Trong những mùa hoa lửa của dân tộc, có những người mẹ như thế – lặng thầm dâng hiến cả cuộc đời mình cho đất nước.

Và dù thời gian có trôi đi bao lâu, câu chuyện về mẹ vẫn sẽ được nhắc lại, như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình, về lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống – và những người mẹ đã tiễn họ đi không một lời oán thán.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn