Mẹ Y Buông và trái tim bao dung của người mẹ Xê Đăng đất Kon Tum
Về với vùng đất cực Bắc Tây Nguyên, nơi đỉnh Ngọc Linh mờ sương và dòng sông Pô Kô cuồn cuộn chảy, câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Y Buông (dân tộc Xê Đăng, huyện Đắk Glei) là một bài ca về lòng quả cảm. Mẹ có chồng và 3 người con trai đều anh dũng hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời mẹ giống như cây sâm Ngọc Linh quý giá, lặng lẽ chắt chiu tinh túy của núi rừng để dâng đời những gì thanh cao nhất.
Trong kháng chiến chống Mỹ, nhà mẹ Y Buông là một cơ sở liên lạc cực kỳ quan trọng trên đường dây vận chuyển vũ khí xuyên rừng. Mẹ có biệt tài nghe tiếng lá rụng, tiếng chim kêu để dự đoán sự di chuyển của biệt kích địch. Nhờ đó, mẹ đã nhiều lần dẫn đường cho các đoàn cán bộ vượt qua các vòng vây dày đặc của quân thù để vào căn cứ an toàn. Có lần bị địch bắt, chúng tra tấn dã man để bắt mẹ chỉ nơi giấu kho đạn của du kích, mẹ chỉ nhìn thẳng vào mắt chúng đầy khinh bỉ và nói bằng tiếng dân tộc mình: "Cái núi rừng này là của người Xê Đăng, người Xê Đăng không biết nói dối, chỉ biết yêu Bác Hồ thôi!".
Mất mát lớn lao không làm mẹ quỵ ngã. Sau mỗi lần tiễn đưa một người thân, mẹ lại càng quyết liệt hơn trong việc vận động thanh niên trong bản lên đường giữ đất. Mẹ sống một cuộc đời thanh bạch, hằng ngày vẫn lên nương rẫy, tối về lại ngồi bên bếp lửa nhà sàn kể chuyện truyền thống cho đám trẻ trong bản. Mẹ Y Buông chính là linh hồn của buôn làng, là biểu tượng của ý chí sắt đá và lòng trung thành tuyệt đối của người phụ nữ Tây Nguyên với con đường cách mạng.



