Mệnh lệnh giữa dòng lũ phần II
Có những ký ức không cần nhiều năm để phai nhạt. Với đồng chí Hoàng Văn Toàn, đó là hình ảnh những học sinh nhỏ tuổi bị mắc kẹt giữa dòng lũ năm 2005. Khi mọi biện pháp cứu hộ được triển khai nhưng không thể tiếp cận kịp thời, những người lính đã phải chứng kiến dòng nước cuốn trôi các em. Sau khoảnh khắc ấy, nhiệm vụ của họ vẫn chưa kết thúc.
Trong những trận lũ lớn, dòng nước không chỉ dâng lên mà còn thay đổi từng phút.
Những gì vài phút trước còn là một bãi đất có thể trở thành một vùng nước xoáy.
Những lối đi quen thuộc biến mất.
Những điểm đứng an toàn trở nên nguy hiểm.
Và giữa hoàn cảnh ấy, năm học sinh tiểu học bị cô lập giữa dòng sông.
Lực lượng cứu hộ đã triển khai các biện pháp để tìm cách đưa các em ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Đồng chí Hoàng Văn Toàn cùng những người lính trong đơn vị cũng có mặt.
Họ nhìn về phía các em.
Những đứa trẻ nhỏ bé đứng giữa thiên nhiên đang nổi giận.
Nhưng khoảng cách ấy không dễ dàng vượt qua.
Mưa lớn.
Nước lũ chảy xiết.
Mỗi phương án cứu hộ đều phải tính toán trong điều kiện vô cùng nguy hiểm.
Những người lính vẫn cố gắng.
Nhưng rồi dòng nước tiếp tục dâng.
Một phần đất nơi các cháu đang đứng bị nước lũ uy hiếp.
Và khoảnh khắc đau lòng nhất đã xảy ra.
Những người lính nhìn thấy các cháu bị dòng nước cuốn đi.
Không ai có thể quên hình ảnh ấy.
Không phải bởi nó diễn ra trong bao lâu.
Mà bởi đó là khoảnh khắc con người nhận ra rằng mình đã không thể cứu được những sinh mạng mà mình đang cố gắng bảo vệ.
Trong những câu chuyện về chiến tranh, người ta thường nói về người lính trong những trận đánh.
Nhưng với những người từng tham gia cứu hộ thiên tai, có những trận chiến không có tiếng súng.
Đó là cuộc chiến với dòng nước.
Với thời gian.
Với những điều kiện khắc nghiệt của thiên nhiên.
Và đôi khi, người lính phải đối mặt với một nỗi đau rất khác: không thể cứu được người dân dù đã cố gắng hết sức.
Sau khi các em bị dòng nước cuốn đi, nhiệm vụ của lực lượng cứu hộ chuyển sang tìm kiếm.
Không ai muốn dừng lại.
Không ai muốn chấp nhận rằng những đứa trẻ ấy đã không còn cơ hội trở về.
Những người lính tiếp tục tìm kiếm dọc theo dòng nước.
Nhưng dòng sông quá rộng.
Nước quá mạnh.
Mưa vẫn chưa dứt.
Mỗi khoảng đất, mỗi bờ sông, mỗi khu vực có thể có dấu vết của các em đều được chú ý.
Cuộc tìm kiếm bắt đầu trong một hoàn cảnh nặng nề.
Những người lính không còn tìm cách cứu người đang mắc kẹt.
Họ đang tìm những đứa trẻ đã bị dòng lũ cuốn mất.
Và đó là một trong những nhiệm vụ khó khăn nhất mà họ từng trải qua.
Dòng nước cuối cùng rồi cũng sẽ rút.
Mưa rồi cũng sẽ tạnh.
Nhưng đối với người chứng kiến, hình ảnh những đứa trẻ bị dòng lũ cuốn đi vẫn ở lại.
Đó là một ký ức buồn của năm 2005 – một ký ức mà người lính Hoàng Văn Toàn mang theo suốt nhiều năm sau này.



