Bài viết

Mệnh lệnh giữa dòng lũ phần III

Sau khi năm học sinh bị dòng lũ cuốn đi, những người lính không rời khỏi hiện trường. Cả tiểu đội tiếp tục tổ chức tìm kiếm dọc theo dòng nước, hy vọng tìm thấy các em. Cuộc tìm kiếm cuối cùng đưa họ đến với hai thi thể học sinh, trong khi ba em còn lại không được tìm thấy. Nhiều năm đã trôi qua, nhưng với những người từng tham gia nhiệm vụ hôm ấy, đó vẫn là một ký ức đau đáu về một mùa mưa lũ.

Lào Cai18/08/2026Xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi dòng lũ cuốn các em đi, những người lính không trở về đơn vị.

Cuộc tìm kiếm bắt đầu.

Cả tiểu đội được triển khai dọc theo khu vực dòng sông, tìm kiếm dấu vết của năm học sinh.

Đây không còn là cuộc cứu hộ trong vài phút.

Đó là cuộc tìm kiếm kéo dài trong điều kiện địa hình và thời tiết hết sức khó khăn.

Dòng nước đã cuốn đi mọi dấu vết.

Những gì trước đó xảy ra giữa dòng sông giờ chỉ còn lại một vùng nước rộng lớn.

Nhưng những người lính vẫn tìm.

Họ đi dọc bờ sông.

Kiểm tra từng khu vực.

Tìm kiếm những nơi dòng nước có thể đưa các em đến.

Trong những cuộc tìm kiếm như vậy, hy vọng luôn đi cùng với nỗi lo.

Mỗi khi phát hiện một dấu vết, mọi người lại hy vọng đó là một trong những đứa trẻ.

Nhưng rồi cũng có lúc họ phải đối diện với sự thật đau lòng.

Hai em học sinh được tìm thấy.

Nhưng đó là hai thi thể.

Hai đứa trẻ mà những người lính đã cố gắng cứu trong dòng nước dữ nay được đưa trở về trong sự im lặng.

Còn ba em còn lại không tìm thấy.

Cuộc tìm kiếm tiếp tục.

Nhưng dòng sông vẫn giữ lại những dấu vết của riêng nó.

Với người lính Hoàng Văn Toàn, đó là phần ký ức không dễ kể lại.

Bởi khi tham gia một nhiệm vụ cứu hộ, người lính luôn mong muốn kết quả cuối cùng là đưa người dân trở về.

Nhưng lần ấy, họ chỉ có thể đưa được hai em trở về.

Ba em còn lại mãi mãi không trở về với gia đình.

Có lẽ điều ám ảnh nhất không phải là những ngày tìm kiếm.

Mà là câu hỏi luôn tồn tại sau đó:

Nếu có thêm một chút thời gian?

Nếu dòng nước chậm hơn?

Nếu có một con đường tiếp cận khác?

Nhưng trong thiên tai, đôi khi con người không có cơ hội để lựa chọn lại.

Những người lính chỉ có thể làm tất cả những gì có thể trong hoàn cảnh lúc ấy.

Họ đã lên đường.

Đã triển khai cứu hộ.

Đã tìm kiếm.

Và sau khi nước lũ rút, họ vẫn tiếp tục tìm những người còn mất tích.

Đó là trách nhiệm của người lính đối với nhân dân.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ mùa lũ năm 2005.

Những người từng tham gia nhiệm vụ ngày ấy đã trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng ký ức về năm học sinh tiểu học vẫn ở lại.

Hai em đã được tìm thấy.

Ba em vẫn nằm lại đâu đó trong dòng sông và ký ức của những người từng đi tìm.

Đối với gia đình các em, đó là nỗi đau không thể đo đếm.

Đối với những người lính, đó là một nhiệm vụ mà họ ước gì ngày ấy đã có một kết thúc khác

Có những cuộc đời được ghi nhớ bằng những chiến công.

Nhưng cũng có những ký ức được giữ lại bằng một nỗi day dứt.

Mùa lũ năm 2005 ở Trấn Thịnh là một ký ức như thế đối với cựu chiến binh Hoàng Văn Toàn.

Ông và đồng đội đã lên đường cứu năm đứa trẻ.

Họ đã không thể đưa tất cả các em trở về.

Nhưng họ đã ở lại, tìm kiếm cho đến khi tìm thấy hai em – và mang theo nỗi đau về ba em còn lại suốt những năm tháng sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn