Mệnh lệnh giữa làn bom
Năm 1964, chiến trường miền Trung rực lửa. Đơn vị pháo binh của Trung được giao nhiệm vụ bảo vệ một vị trí trọng yếu trước các đợt tấn công dữ dội của đối phương.
Người chỉ huy đại đội là Nguyễn Viết Xuân. Anh luôn đi kiểm tra từng khẩu pháo, động viên từng chiến sĩ và nhắc nhở:
– Chúng ta giữ vững trận địa thì đồng đội phía trước mới có thể yên tâm chiến đấu.
Sáng hôm ấy, máy bay đối phương liên tiếp ném bom. Đất đá tung lên mù mịt, nhiều chiến sĩ bị thương. Một số người chần chừ vì hỏa lực quá mạnh.
Đúng lúc đó, Nguyễn Viết Xuân bước lên vị trí quan sát. Giữa tiếng bom đạn, anh dõng dạc hô lớn:
– Nhằm thẳng quân thù mà bắn!
Tiếng hô vang dội khắp trận địa, tiếp thêm ý chí cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh nòng pháo và đồng loạt khai hỏa. Đợt tấn công của đối phương bị đẩy lùi.
Trong trận chiến ấy, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh. Nhưng câu nói của anh trở thành nguồn động viên to lớn đối với biết bao người lính trên khắp các chiến trường.
Sau ngày đất nước thống nhất, Trung trở về quê hương. Mỗi lần gặp các em học sinh, ông đều kể về người chỉ huy quả cảm mà mình từng sát cánh chiến đấu.
Ông nói:
– Điều khiến tôi nhớ nhất không chỉ là tiếng pháo hay khói lửa chiến tranh, mà là lòng dũng cảm và niềm tin của anh Nguyễn Viết Xuân. Một câu nói ngắn gọn đã tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị trong thời khắc khó khăn nhất.
Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng của tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và ý chí quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những giá trị ấy vẫn luôn được các thế hệ hôm nay trân trọng và noi theo.


