MỆNH LỆNH KHÓ NHẤT CUỘC ĐỜI CẦM QUÂN
Đầu năm 1954, khi mọi công tác chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ đã hoàn tất, Bộ Chỉ huy dự kiến thực hiện phương châm "đánh nhanh, thắng nhanh". Tuy nhiên, sau nhiều đêm suy nghĩ và cân nhắc, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đưa ra quyết định lịch sử: chuyển sang phương châm "đánh chắc, tiến chắc". Quyết định ấy được chính Đại tướng nhiều lần nhắc lại là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời chỉ huy quân sự của mình.
Tôi đã trải qua nhiều chiến dịch lớn.
Nhưng nếu hỏi quyết định nào khiến tôi trăn trở nhất trong cuộc đời cầm quân, tôi sẽ trả lời ngay:
Đó là Điện Biên Phủ.
Đầu năm 1954, mọi công tác chuẩn bị gần như đã hoàn tất.
Bộ đội đã kéo pháo vào trận địa.
Lương thực, đạn dược đã được vận chuyển bằng biết bao mồ hôi và xương máu của dân công, thanh niên xung phong và bộ đội.
Theo kế hoạch ban đầu, chúng ta sẽ đánh nhanh, thắng nhanh.
Nhưng khi trực tiếp kiểm tra tình hình thực địa, tôi nhận thấy nhiều điều đã thay đổi.
Địch tăng cường quân số.
Hệ thống công sự ngày càng kiên cố.
Hỏa lực mạnh hơn dự kiến.
Nếu giữ nguyên cách đánh cũ, thương vong của bộ đội sẽ rất lớn.
Nhiều đêm liền, tôi gần như không ngủ.
Tôi đi đi lại lại trong căn lán nhỏ giữa rừng Mường Phăng.
Trên bàn chỉ có tấm bản đồ chiến dịch.
Ngoài kia, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đang chờ lệnh nổ súng.
Tôi hiểu rằng...
Chỉ một quyết định sai có thể phải trả giá bằng sinh mạng của rất nhiều người.
Tôi nhớ lời Bác Hồ căn dặn trước khi lên đường:
'Trận này rất quan trọng, phải đánh cho thắng. Chắc thắng mới đánh, không chắc thắng không đánh.'
Lời dặn ấy cứ vang lên trong đầu tôi.
Cuối cùng, tôi quyết định.
Phải dừng cuộc tiến công.
Rút pháo ra.
Chuyển sang phương châm 'đánh chắc, tiến chắc.'
Đó là một quyết định vô cùng khó khăn.
Bởi để kéo được những khẩu pháo nặng hàng tấn vào trận địa, bộ đội đã phải vượt qua biết bao gian khổ.
Giờ lại kéo pháo ra.
Nhiều người không khỏi băn khoăn.
Nhưng khi quyết định đã được đưa ra, toàn quân tuyệt đối chấp hành.
Không một lời than phiền.
Bộ đội lại kéo pháo ra khỏi trận địa.
Rồi tiếp tục đào hào.
Đào từng mét.
Đào suốt ngày đêm.
Tiến dần từng bước về phía tập đoàn cứ điểm.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, chiến dịch chính thức bắt đầu.
Sau 56 ngày đêm chiến đấu liên tục.
Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Lá cờ 'Quyết chiến - Quyết thắng' tung bay trên nóc hầm của tướng De Castries.
Điện Biên Phủ toàn thắng.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại chiến dịch ấy, tôi vẫn luôn nghĩ:
Chiến thắng không chỉ đến từ lòng dũng cảm.
Chiến thắng còn đến từ sự tỉnh táo.
Biết thay đổi khi cần thiết.
Biết đặt sinh mạng của chiến sĩ lên trên tất cả.
Đó là bài học lớn nhất mà Điện Biên Phủ để lại cho tôi



