Mệnh lệnh không trễ – ông Lê Văn Còn
Sinh năm 1937, ông Lê Văn Còn trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Với cấp bậc U4, ông đảm nhận nhiệm vụ truyền đạt và bảo đảm thông tin mệnh lệnh trong đơn vị – một công việc thầm lặng nhưng có ý nghĩa quyết định trong mỗi trận đánh.
Trong ký ức của ông, có một lần làm nhiệm vụ mà ông luôn ghi nhớ như một thử thách lớn nhất của đời lính.
Đó là một đêm tối vào khoảng cuối những năm 1960. Đơn vị ông nhận được mệnh lệnh khẩn cần chuyển đến một tổ đang làm nhiệm vụ ở phía trước. Do địa hình phức tạp, đường dây liên lạc bị gián đoạn, nên mệnh lệnh buộc phải được chuyển bằng người.
Không chần chừ, ông Còn nhận nhiệm vụ. Con đường phải đi qua là một cánh rừng rậm xen lẫn những khoảng trống vừa bị bom cày xới. Trời tối, không ánh đèn, chỉ có ánh sao mờ và kinh nghiệm của người lính dẫn đường.
Ông kể lại: “Lúc đó chỉ nghĩ phải đi nhanh nhất có thể, vì chậm phút nào là ảnh hưởng đến cả đơn vị phía trước”.
Khi đi đến gần khu vực trống, bất ngờ pháo sáng bắn lên, soi rõ cả một vùng. Không còn cách nào khác, ông phải nằm ép xuống đất, giữ im lặng tuyệt đối. Mệnh lệnh được giữ chặt trong túi áo, nhưng thời gian thì đang trôi đi từng phút.
Chờ ánh sáng tắt, ông tiếp tục di chuyển, men theo từng lùm cây, từng bờ đất. Có đoạn phải bò qua những khoảng trống, tim đập dồn dập vì lo bị phát hiện. Sau nhiều giờ di chuyển trong căng thẳng, cuối cùng ông cũng đến được vị trí của tổ công tác, trao tận tay mệnh lệnh.
Nhờ thông tin được truyền đạt kịp thời, đơn vị phía trước đã chủ động thay đổi phương án, hoàn thành nhiệm vụ an toàn.
Trở về, ông Còn không nhắc nhiều về chuyến đi ấy, chỉ nói đơn giản: “Mình chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình thôi”.
Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với cuộc sống đời thường. Những năm đầu còn nhiều khó khăn, sức khỏe giảm sút do chiến tranh. Nhưng ông vẫn kiên trì lao động, xây dựng gia đình, sống giản dị và trách nhiệm.
Ở địa phương, ông luôn là người gương mẫu, được mọi người quý trọng. Dù không nói nhiều về quá khứ, nhưng mỗi khi có dịp gặp gỡ thanh niên, ông lại kể về đêm chuyển mệnh lệnh năm ấy – như một bài học về tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy.
Hiện nay, ở tuổi gần 90, sức khỏe ông đã yếu, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, lạc quan. Ông luôn tin tưởng vào thế hệ trẻ, mong muốn các bạn tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống của cha anh.
Câu chuyện của ông Lê Văn Còn cho thấy: trong chiến tranh, có những con người lặng lẽ mang trên vai những nhiệm vụ không thể chậm trễ. Chính họ đã góp phần làm nên những chiến thắng. Đó chính là những “hoa lửa” – nhỏ bé nhưng bền bỉ, thắp sáng niềm tin và trách nhiệm cho hôm nay và mai sau.

