Mệnh lệnh lúc nửa đêm
Nửa đêm, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp.
Tổ trinh sát phải lên đường ngay.
Không ai kịp chuẩn bị nhiều.
Một người lính vừa chợp mắt được vài phút.
Anh đứng dậy, đeo ba lô.
Người đồng đội hỏi:
“Có mệt không?”
Anh đáp:
“Mệt chứ. Nhưng đi thôi.”
Đó là cách người lính ngày ấy nói về nhiệm vụ.
Không phô trương.
Không than thở.
Chỉ đơn giản là “đi thôi”.
Họ bước vào màn đêm.
Phía trước không ai biết điều gì đang chờ.
Nhưng phía sau là đơn vị, là đồng đội.
Và đó là lý do họ tiếp tục bước.



