Khác

Mệnh lệnh trong mưa bom – Ký ức Trường Sơn không thể lãng quên

Bài viết tái hiện câu chuyện đầy xúc động của bà Nguyễn Thị Lành – cựu thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn. Qua những ký ức đau thương nhưng hào hùng, câu chuyện khắc họa rõ nét tinh thần dũng cảm, sự hy sinh và ý chí kiên cường của thế hệ trẻ trong thời chiến, đồng thời gửi gắm thông điệp sâu sắc về trách nhiệm của thế hệ hôm nay.

Quảng Trị30/03/2026Bùi Khánh Hân (phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quảng Bình – vùng đất anh hùng được mệnh danh là “tuyến lửa” trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trên mảnh đất Đồng Hới hôm nay, khi cuộc sống đã trở lại yên bình và phát triển, những dấu tích chiến tranh dần lùi vào quá khứ, nhưng ký ức về một thời bom đạn vẫn còn in đậm trong tâm trí của những người đã từng đi qua. Việc lắng nghe và ghi lại những câu chuyện ấy không chỉ là sự tri ân, mà còn góp phần gìn giữ và lan tỏa giá trị lịch sử cho thế hệ mai sau. Trong một dịp tham gia buổi giao lưu với các nhân chứng lịch sử tại địa phương, em có cơ hội được nghe bà Nguyễn Thị Lành – một cựu thanh niên xung phong – kể lại những năm tháng chiến đấu của mình. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại, giọng bà vẫn chậm rãi, ánh mắt đượm buồn xen lẫn niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đầy cống hiến. Bà kể rằng vào tháng 8 năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, bà đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Đội 25 trên tuyến đường Trường Sơn – nơi được coi là “tọa độ lửa” của chiến tranh. Khi ấy, bom đạn kẻ thù trút xuống không ngừng nghỉ, nhiều đoạn đường vừa được mở xong đã bị phá hủy ngay sau đó. Thế nhưng, với tinh thần kiên cường và ý chí sắt đá, những người trẻ như bà vẫn bám trụ ngày đêm, quyết tâm giữ vững mạch máu giao thông để chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong ký ức của bà, có một kỷ niệm mà suốt cuộc đời không thể nào quên. Đó là một đêm mưa rừng Trường Sơn năm 1968, khi đơn vị nhận lệnh khẩn phải thông đường trước 3 giờ sáng để đoàn xe chở đạn và lương thực kịp thời tiến vào chiến trường. Giữa màn mưa xối xả, tiếng máy bay địch gầm rú, bom nổ dồn dập khiến cả cánh rừng rung chuyển. Một quả bom bất ngờ rơi xuống, phá hủy đoạn đường mà đơn vị vừa hoàn thành, vùi lấp hoàn toàn lối đi. Không một phút chần chừ, bà Lành cùng đồng đội lập tức lao ra hiện trường, tay cầm cuốc xẻng, khẩn trương san lấp trong bóng tối. Giữa lúc công việc đang gấp rút, một tiếng nổ lớn vang lên. Người bạn thân nhất của bà – chị Hòa, quê Nghệ An – không may trúng mảnh bom và ngã xuống. Bà chạy đến ôm chặt lấy chị, cảm nhận máu thấm ướt vai áo, hòa cùng nước mưa lạnh buốt. Trong giây phút cuối cùng, chị Hòa chỉ kịp dặn lại một câu:
“Đừng để xe dừng… thông đường trước đã…” Kể đến đây, giọng bà nghẹn lại. Bà nói, đó là lời dặn mà bà mang theo suốt cuộc đời, như một mệnh lệnh không bao giờ được phép quên. Nén lại nỗi đau mất mát, bà cùng đồng đội tiếp tục công việc dang dở. Trong màn mưa, mồ hôi, nước mắt và cả máu hòa lẫn vào đất đá. Đúng 3 giờ sáng, con đường được thông suốt. Đoàn xe âm thầm tiến qua rừng sâu, mang theo đạn dược, lương thực và niềm tin chiến thắng. Chỉ khi đoàn xe khuất hẳn, bà mới gục xuống bên thi thể người đồng đội, bật khóc giữa đại ngàn Trường Sơn – nơi biết bao thanh xuân đã gửi lại cho Tổ quốc. Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về quê hương với những vết thương còn in hằn trên cơ thể và ký ức không thể phai mờ. Suốt nhiều năm, mỗi khi nghe tiếng mưa đêm, hình ảnh rừng Trường Sơn năm xưa cùng lời dặn cuối cùng của người đồng đội lại hiện về rõ ràng trong tâm trí bà. Lắng nghe câu chuyện ấy, em không khỏi xúc động và thấm thía rằng hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lành không chỉ giúp em hiểu rõ hơn về sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn khơi dậy lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ. Đối với đoàn viên, thanh thiếu nhi ngày nay, đây là một bài học sống động về lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và ý chí cống hiến vì Tổ quốc. Đồng thời, đó cũng là lời nhắc nhở mỗi người cần trân trọng quá khứ, sống có lý tưởng, không ngừng học tập và rèn luyện để đóng góp cho quê hương, đất nước. Việc chia sẻ câu chuyện này trong các hoạt động sinh hoạt Đoàn – Đội không chỉ giúp lan tỏa giá trị lịch sử mà còn khơi dậy niềm tự hào về quê hương Quảng Bình anh hùng. Từ đó, góp phần bồi dưỡng lý tưởng cách mạng, tinh thần yêu nước và trách nhiệm xã hội cho thế hệ trẻ, để tiếp nối và viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc bằng chính hành động và khát vọng của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn