Mệnh lệnh từ trái tim người lính - Vương Khả Sơn (P2)
Năm 2013, ông Vương Khả Sơn nghỉ hưu theo chế độ. Nhìn con cái đã yên bề gia thất, ông yên tâm với việc đã đau đáu bấy lâu là tìm cách kết nối với những đồng đội của mình ở khắp mọi miền Tổ quốc. Chỉ cần nghe tin nơi nào có đồng đội cùng chiến đấu của mình là ông đều lặn lội tìm đến thăm hỏi, sẻ chia, động viên. Ông nhận ra có nhiều đồng đội còn rất khó khăn: Người thì sức khỏe chẳng còn, người thì mất hết giấy tờ, chẳng thể làm được chế độ nên chịu cảnh ốm đau triền miên, người thì sinh ra những đứa con ngây dại, tật nguyền vì nhiễm chất độc da cam... Biết rằng sức mình có hạn, ông vận động bạn bè, người thân và cộng đồng cùng chung tay hỗ trợ. Cũng từ đó ông rong ruổi khắp nơi tìm, giúp đỡ đồng đội.
Ông Sơn chia sẻ về trường hợp của ông Chu Văn Lương (Thanh Chương, Nghệ An) - đã mất: “Lúc tôi biết và tới thăm đồng đội này thì biết được hoàn cảnh đáng thương của anh khi toàn bộ hồ sơ ra quân, giấy chứng thương của anh đều bị lũ cuốn trôi, nên chẳng làm được chế độ thương binh, bệnh binh. Khi những vết thương tái phát, anh đành bó tay chịu trận, không biết kêu van ai”.
Biết hoàn cảnh của bạn, ông Sơn đã gom góp tiền, mua vé máy bay để cùng bạn đến các đơn vị cũ tìm lại hồ sơ. Nhưng sau 50 năm, dẫu cho hai ông rong ruổi về các đơn vị cũ ở Đông Nam Bộ tìm hỏi gần cả tháng cũng không có kết quả tốt đẹp… Trước những cảnh ấy, ông Sơn càng mong muốn có thể giúp đỡ được nhiều đồng đội hơn. Nhiều mạnh thường quân tin tưởng đồng hành cùng ông. Hiện nay, ngoài hỗ trợ các cựu chiến binh, ông còn sẵn sàng hỗ trợ những người có hoàn cảnh khó khăn.
|
Ông Vương Khả Sơn trao quà tặng những hoàn cảnh khó khăn. Ảnh do nhân vật cung cấp |
Nhìn người cựu chiến binh già rong ruổi trên chiếc xe máy cũ đi thăm và trao quà tặng những đồng đội, tôi biết rằng, “câu chuyện hòa bình” của ông vẫn được viết tiếp theo một cách giản dị, ý nghĩa nhất.
Có cô bạn tôi thắc mắc: “Gia đình chú chẳng khá giả gì, cô thì ốm đau quanh năm, chỉ dựa vào lương hưu của chú chi tiêu cho cả hai người thì lấy đâu ra thời gian và tiền bạc để đi làm những việc ấy?”. Ông chỉ cười, nói khẽ: “Với tôi, còn sống để trở về với gia đình đã là một điều may mắn, hạnh phúc hơn rất nhiều đồng đội rồi. Chẳng có khó khăn nào có thể làm khó một người lính đang sống thay phần những người đã hy sinh cả. Huống hồ tôi còn được đi học, có công ăn việc làm ổn định, có thu nhập là đã ổn định hơn những người đồng đội không may chẳng còn sức lao động hay mất hết giấy tờ. Tôi chẳng thể sống bình yên khi biết những đồng đội của mình vẫn còn lắm khó khăn. Tôi xem những việc mình đang làm cho đồng đội như là một mệnh lệnh từ trái tim người lính. Chỉ cần trái tim tôi còn đập, thì những mệnh lệnh đó sẽ mãi được thực hiện”.




