Khác

MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM: TỪ “THỜI HOA LỬA” ĐẾN NHỮNG “CUỘC CHIẾN LẶNG THẦM” GIỮA THỜI BÌNH

Trong tâm thức của người Việt, cụm từ “Thời hoa lửa” thường gợi nhắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, chống Pháp hào hùng. Nhưng hôm nay, giữa thời bình, những “đóa hoa” ấy vẫn đang nở rực rỡ giữa bùn lầy, lũ dữ và bão tố. Trận bão lịch sử Yagi, thảm kịch Làng Nủ hay những cơn bão dữ dằn như Bualoi đã một lần nữa khẳng định rằng ở đâu nhân dân cần, ở đó có màu áo xanh bộ đội.

Lào Cai26/08/2026Trương Cát Vy (Phường Xuân Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM: TỪ “THỜI HOA LỬA” ĐẾN NHỮNG “CUỘC CHIẾN LẶNG THẦM” GIỮA THỜI BÌNH

1. “Trận chiến” không tiếng súng nhưng đầy máu và nước mắt

Nếu như trong những năm tháng kháng chiến, “thời hoa lửa” được định nghĩa bằng những trận đánh giáp lá cà, bằng tiếng cao xạ gầm vang giữa bầu trời Hà Nội hay những đêm trắng xẻ dọc Trường Sơn, thì hôm nay, khái niệm ấy được viết tiếp bằng những cuộc hành quân thần tốc vào tâm lũ. Kẻ thù của người lính thời bình không mang hình hài súng đạn của đế quốc, mà là thiên tai vô hình, hung bạo và không có lòng trắc ẩn.

Sáng ngày 10/9/2024, một tiếng nổ lớn như xé toạc bầu trời Bảo Yên (Lào Cai) đã vĩnh viễn xóa tên Làng Nủ trên bản đồ địa hình, thay thế bằng một thung lũng bùn lầy bao phủ bởi xác cây và gạch vụn. Chỉ trong vài phút, núi Con Voi đổ sập, quét sạch 37 hộ dân. Ngay lập tức, mệnh lệnh từ trái tim được phát ra: “Bằng mọi giá phải cứu dân!”

Cuộc hành quân thần tốc giữa vòng vây sạt lở

Hơn 300 cán bộ, chiến sĩ thuộc Sư đoàn 316 (Quân khu 2) cùng lực lượng Bộ đội Biên phòng, Công an tỉnh Lào Cai đã thực hiện một cuộc hành quân lịch sử. Đường vào Làng Nủ bị chia cắt bởi hàng chục điểm sạt lở, xe cơ giới bất lực. Các chiến sĩ đã phải cuốc bộ, băng rừng, lội qua những dòng suối hung dữ để tiếp cận hiện trường. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trung tướng Phạm Hồng Chương (Tư lệnh Quân khu 2), quân đội đã thiết lập sở chỉ huy tiền phương ngay giữa đống đổ nát, bắt đầu một cuộc chiến đấu giành giật sự sống từ tay tử thần.

image.png

Cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 316 (Quân khu 2) dầm mình dưới bùn sâu tìm kiếm nạn nhân.

Nguồn: Báo Quân đội nhân dân / Phóng viên Duy Trung

 

Đào bùn bằng tay không – Mệnh lệnh của tình thâm

Tại hiện trường, một cảnh tượng đau đớn hiện ra: bùn lầy sâu quá đầu gối, có nơi ngập đến ngang hông, trộn lẫn với những mảnh kính vỡ và gỗ mục sắc lẹm. Thay vì dùng máy xúc ngay từ đầu, các chiến sĩ đã dùng tay không và xẻng nhỏ để đào bới. Bởi dưới lớp bùn kia có thể là thi thể của một em nhỏ, một cụ già; các anh không muốn máy móc làm đau thêm những người con của dân tộc đã nằm xuống. Những đôi bàn tay rỉ máu, những bộ quân phục xanh nát bươm vì bùn đất, những gương mặt sạm đi vì 3-4 đêm ròng không chợp mắt chính là minh chứng cho tình nghĩa đồng bào, cho trách nhiệm của những chiến sĩ áo xanh với dân tộc.

image.png

300 chiến sĩ thuộc Quân khu 2 được huy động đã phải dùng tay không để đào bới tại hiện trường vụ sạt lở

Nguồn: Báo Thanh niên / Phóng viên Đình Huy

 

Khi những giọt nước mắt hòa cùng mưa lũ

Khốc liệt hơn cả sự mệt mỏi về thể xác là sức ép về tinh thần. Người lính thời bình phải đối mặt với những cơn mưa rừng xối xả, với bóng ma sạt lở chực chờ đổ xuống bất cứ lúc nào từ phía núi Con Voi. Giữa không gian đặc quánh mùi bùn đất và tử khí, hình ảnh người chiến sĩ trẻ ôm trọn một thi thể nạn nhân nhỏ bé vào lòng, nhẹ nhàng lau đi lớp bùn trên khuôn mặt em như thể sợ em thức giấc, đã trở thành biểu tượng ám ảnh nhất.

Đó không còn là nhiệm vụ, đó là tình đồng bào. Giọt nước mắt của người lính chảy ngược vào trong khi thấy những người cha, người mẹ gào khóc gọi tên con giữa bãi bùn. Tinh thần “vì nhân dân quên mình” của những anh hùng liệt sĩ năm xưa tại Thành cổ Quảng Trị, tại Ngã ba Đồng Lộc, giờ đây đang hiển hiện rõ nét trong từng nhát xẻng, từng bước chân trần của các anh tại Làng Nủ. Trận chiến tại Làng Nủ chính là một chương mới đầy bi tráng của “ Những câu chuyện thời hoa lửa” – nơi lòng yêu nước và lý tưởng phụng sự nhân dân được tôi luyện trong gian khổ nhất.

2. Sự hy sinh thầm lặng: Khi nhà mình cũng đang chìm trong lũ

Giữa những ngày siêu bão Yagi càn quét, có một nghịch lý đầy xót xa nhưng cũng thật cao đẹp: Trong khi hàng nghìn chiến sĩ đang dầm mình dưới dòng nước xiết ở Quảng Ninh, Hải Phòng, hay đánh vật với bùn lầy ở Lào Cai, Cao Bằng, thì chính quê nhà của các anh – nơi có cha mẹ già, vợ dại, con thơ – cũng đang oằn mình trong lũ dữ.

Nhiều chiến sĩ tại tâm lũ Làng Nủ quê ở Thái Nguyên, Tuyên Quang hay Yên Bái. Giữa lúc các anh đang bế trên tay những em nhỏ xa lạ ra khỏi vùng nguy hiểm, thì điện thoại trong túi lại rung lên những cuộc gọi nhỡ từ gia đình báo tin nhà mình nước đã dâng lên đến mái, mẹ đang phải sơ tán trong đêm. Có những người lính chỉ kịp nhìn qua màn hình điện thoại mờ nhòe nước mưa hình ảnh căn nhà cấp bốn của mình bị đổ sập, rồi lại lau nước mắt, siết chặt tay súng, tay xẻng để tiếp tục cứu đồng bào. Đó là sự nén đau thương riêng vì cái chung của dân tộc. Hình ảnh những người lính ăn vội bát mì tôm sống, uống ngụm nước lã hay nằm ngủ thiếp đi ngay bên vệ đường, trên mình vẫn nguyên bộ quân phục bết đặc bùn đất, đã trở thành biểu tượng cho sự tận hiến. Các anh không chỉ chiến đấu với thiên tai, mà còn chiến đấu với nỗi lo âu thắt ruột cho người thân ở quê nhà.

image.png

Những bữa ăn vội vã với bánh mì, mì tôm, cơm hộp... của cán bộ, chiến sĩ các đơn vị công an sau những nhiệm vụ vất vả giúp người dân vùng lũ

Nguồn: Báo Công an / Phóng viên Trần Ngọc Sáng

 

3. Tiếp nối dòng máu anh hùng

Lịch sử dân tộc đã ghi danh những liệt sĩ như Nguyễn Văn Thạc, Đặng Thùy Trâm – những người đã dâng hiến “mãi mãi tuổi hai mươi” cho độc lập. Thì hôm nay, trong thời bình, máu của những người lính vẫn đổ xuống cho sự bình yên của nhân dân. Sự hy sinh của Đại úy Nguyễn Đình Khiêm hay Thiếu tá Trần Quốc Hoàng trong cơn bão số 3 vừa qua chính là minh chứng đanh thép nhất cho lý tưởng: “Quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ”.

Ra đi giữa lúc thanh xuân đang rực rỡ nhất, các anh để lại sau lưng những người mẹ khóc cạn nước mắt, những người vợ trẻ bỗng chốc góa phụ. Nỗi đau của gia đình liệt sĩ thời bình cũng nặng nề và thiêng liêng như thời chiến. Nhưng vượt lên trên nỗi đau xé lòng ấy, là niềm tự hào kiêu hãnh. Mẹ của liệt sĩ Nguyễn Đình Khiêm đã nén đau thương để nói về con mình như một người anh hùng đã hoàn thành nghĩa vụ với Tổ quốc. Những người lính ngã xuống hôm nay không có tiếng súng, nhưng sự hy sinh của các anh đã tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc, viết tiếp bản hùng ca bất tử về lòng trung thành và đức hy sinh.

image.png

Lễ truy điệu trang nghiêm các sĩ quan, chiến sĩ hy sinh khi làm nhiệm vụ cứu hộ bão lũ

Nguồn: Báo Quân đội nhân dân / Phóng viên Hồng Nam

4. Sức mạnh từ sự tin yêu của nhân dân

Người lính hôm nay không chỉ giúp dân dọn dẹp sau bão, họ còn giúp dựng lại nhà cửa, chia sẻ từng miếng lương khô, viên thuốc. Họ là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất để nhân dân vùng lũ đứng dậy sau nghịch cảnh.

image.png

Bà con Làng Nủ lưu luyến chia tay cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 98

Nguồn: Báo Quân đội nhân dân / Phóng viên Kiên Chương

“Những câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ dừng lại ở trang sử cũ. Nó vẫn đang được viết tiếp bởi những người lính trẻ hôm nay. Màu áo xanh tình nguyện, màu quân phục xanh của Bộ đội Cụ Hồ hòa lẫn trong màu bùn đất chính là biểu tượng đẹp nhất của tinh thần dân tộc. Chúng ta nghiêng mình trước những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống, và gửi lời tri ân sâu sắc đến những người lính đang thầm lặng hiến dâng tuổi thanh xuân để giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc mỗi khi bão giông ập đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn