Mép sông Thạch Hãn
Vào mùa hè năm 1972, tại một hầm chốt nằm ngay sát mép sông Thạch Hãn, có một người lính anh nuôi tên là chú Tám. Nhiệm vụ của chú là mỗi ngày, bất kể mưa bom bão đạn, phải mang cơm từ hầm hậu cần ra cho các chiến sĩ đang giữ chốt tại Thành cổ.
Vào mùa hè năm 1972, tại một hầm chốt nằm ngay sát mép sông Thạch Hãn, có một người lính anh nuôi tên là chú Tám. Nhiệm vụ của chú là mỗi ngày, bất kể mưa bom bão đạn, phải mang cơm từ hầm hậu cần ra cho các chiến sĩ đang giữ chốt tại Thành cổ.
Một buổi chiều, pháo giặc bắn dữ dội, mặt đất rung chuyển như muốn lật úp. Chú Tám khom người, ôm chặt thùng cơm nóng hổi được bọc kỹ trong những lớp bao tải để giữ nhiệt, cố gắng băng qua những đoạn hào đầy mảnh đạn.
Khi đến được hầm chốt, chú vui vẻ gọi: "Cơm nóng đây các con ơi, lên ăn cho có sức mà đánh giặc!". Nhưng không ai trả lời. Trong hầm chỉ còn lại tiếng radio rè rè và khói thuốc chưa tan. Cả tiểu đội vừa hy sinh sau một đợt tấn công cảm tử của địch để giữ vững trận địa.
Chú Tám lặng người đi. Chú không khóc thành tiếng, nhưng đôi tay run rẩy múc từng bát cơm trắng, đặt lên mép chiến hào. Chú thầm thì: "Các con ơi, ăn đi... cơm hôm nay chú nấu có thêm cả tôm khô mẹ gửi từ quê ra đây...".
Suốt những ngày sau đó, cho đến khi kết thúc 81 ngày đêm, mỗi lần mang cơm ra, nếu thấy một vị trí nào vừa có anh em ngã xuống, chú Tám đều đặt lại một bát cơm và một nén nhang bằng gỗ thông. Hình ảnh người anh nuôi tóc bạc trắng, lầm lũi giữa làn đạn để "nuôi" cả những người đang sống và "sưởi ấm" những người đã khuất đã trở thành biểu tượng của tình thương yêu đồng đội vô bờ bến.


