MẸT KHOAI NƯỚNG
Những món quà giản dị nơi hậu phương luôn chứa đựng biết bao yêu thương.

Mỗi chiều, bà cụ đầu làng lại nhóm bếp nướng một mẹt khoai rồi mang ra đầu đường chờ bộ đội đi qua. Bà chẳng giàu có gì, chỉ có ít khoai trồng sau vườn nhưng lúc nào cũng muốn dành phần ngon nhất cho các chiến sĩ. Những chàng trai trẻ vừa hành quân vừa ăn khoai nóng mà lòng thấy ấm áp lạ thường. Có người gọi bà là “mẹ” rồi ríu rít kể chuyện như con ruột khiến bà cười mãi không thôi. Một hôm trời mưa lớn, bà vẫn đội nón ngồi chờ bên vệ đường dù khoai đã nguội từ lâu. Khi có đoàn bộ đội đi ngang, bà vui đến mức đôi mắt già nua sáng hẳn lên. Giữa chiến tranh khốc liệt, những mẹt khoai nướng giản dị ấy đã nuôi dưỡng không chỉ cái bụng đói mà còn cả tình người. Và hình ảnh người mẹ già bên bếp khoai năm ấy mãi in sâu trong ký ức của những người lính thời hoa lửa.



