Bài viết

Miền kí ức

Quảng Trị29/12/2025Chi đoàn 10 Chuyên Văn 1 (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử không được kể bằng tiếng súng, mà bằng sự im lặng kéo dài suốt nhiều năm sau chiến tranh. Ở đó, ký ức không ồn ào, không phô bày, nhưng mỗi khi được nhắc lại, vẫn đủ sức lay động sâu thẳm tâm can người nghe. Với em, câu chuyện thời hoa lửa không nằm trong những trang sách ghi chép sự kiện, mà lặng lẽ hiện diện trong ký ức của ông em, một người lính đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho những năm tháng gian nan nơi biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Nhân vật em tìm hiểu là ông Nguyễn Văn Long, ông của em, một cựu chiến binh tham gia Chiến tranh Biên giới Tây Nam. Ông nhập ngũ năm 1978, khi đất nước vừa bước ra khỏi cuộc kháng chiến kéo dài, chưa kịp hồi sinh hoàn toàn thì lại phải đối diện với những thách thức mới nơi biên cương. Bốn năm trong quân ngũ là quãng thời gian ông sống trọn vẹn với trách nhiệm của một người lính Quân đội nhân dân Việt Nam, âm thầm, bền bỉ và không một lời than thở.
Trong những năm tháng ấy, biên giới phía Tây Nam liên tiếp bị xâm phạm bởi quân Khmer Đỏ do Pol Pot cầm đầu. Trước thực tế đó, người lính Việt Nam không có lựa chọn nào khác ngoài việc cầm súng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, giữ gìn sự bình yên cho nhân dân. Ông em khi mới nhập ngũ làm nhiệm vụ lính thông tin, sau đó chuyển sang bộ binh, trực tiếp tham gia chiến đấu. Dù đơn vị của ông đóng quân ở khu vực được xem là ít ác liệt hơn một số nơi khác, nhưng chiến tranh, như ông từng nói, chưa bao giờ là nhẹ nhàng. Mỗi bước hành quân đều đối diện với hiểm nguy, mỗi đêm đóng quân đều chất chứa nỗi bất an thường trực.
Trong dòng chảy ký ức chiến trường, câu chuyện khiến em day dứt nhất là những lần quân địch trà trộn vào dân thường. Ở vùng biên giới xa lạ, khác biệt về ngôn ngữ và phong tục, việc phân biệt ranh giới giữa người dân vô tội và kẻ địch cải trang trở nên vô cùng mong manh. Ông kể rằng có lần, khi bộ đội ta xuất hiện, quân địch lẫn trong dân liền bỏ chạy, kéo theo sự hoảng loạn của người dân. Trong khoảnh khắc hỗn độn ấy, hai cha con ngồi trên một chiếc xe bò cũng vội vã chạy theo dòng người. Trong giây phút căng thẳng của chiến tranh, một đồng đội của ông đã nổ súng vì nhầm tưởng đó là địch. Khi tiếng súng ngừng lại, hai con bò gục xuống, còn hai cha con may mắn thoát chết. Chỉ lúc ấy, sự thật mới được nhận ra, để lại trong lòng người lính nỗi ân hận khôn nguôi.
Ông kể câu chuyện ấy bằng giọng trầm lắng, không biện minh, không tô vẽ. Chiến tranh hiện lên không chỉ như một cuộc đối đầu sinh tử, mà còn là nơi con người phải đối diện với những lựa chọn nghiệt ngã, nơi chỉ một khoảnh khắc sai lầm cũng đủ để trở thành nỗi day dứt theo suốt cả cuộc đời.
Nhắc đến chiến trường biên giới Tây Nam, ông không quên nói về sự tàn bạo của quân Khmer Đỏ. Chúng không tuân thủ những quy ước tối thiểu của chiến tranh, không giữ tù binh. Nhiều chiến sĩ Việt Nam khi rơi vào tay địch đã bị sát hại một cách man rợ. Cho đến hôm nay, vẫn còn không ít đồng đội của ông chưa tìm được hài cốt, lặng lẽ nằm lại nơi biên cương, hòa thân mình vào đất mẹ trong sự im lặng của lịch sử.
Trong những lần trò chuyện, ông thường nhắc đến câu hát “Dù rằng đời ta thích hoa hồng, kẻ thù buộc ta ôm cây súng”. Câu hát ấy như lời tự sự chung của cả một thế hệ. Họ không yêu chiến tranh, nhưng buộc phải đứng lên để bảo vệ lẽ phải và sự sống. Ông cũng luôn nhắc đến mười lời thề danh dự của Quân đội nhân dân Việt Nam, coi đó là nền tảng tinh thần giúp người lính giữ vững phẩm chất, kỷ luật và trách nhiệm trong những năm tháng khốc liệt nhất.
Lắng nghe câu chuyện thời hoa lửa của ông, em nhận ra rằng sau những chiến công được ghi vào lịch sử là vô vàn hi sinh lặng thầm không thể gọi tên. Những người lính trở về không mang theo hào quang, mà mang theo ký ức, nỗi đau và cả sự im lặng. Chính từ sự im lặng ấy, em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay.
Câu chuyện của ông có ý nghĩa đặc biệt đối với thế hệ trẻ. Nó nhắc nhở chúng em rằng cuộc sống yên bình không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của những đánh đổi vô cùng lớn lao. Khi hiểu được điều đó, mỗi người trẻ sẽ biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm hơn với bản thân và cộng đồng, biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi cá nhân.
Từ nhân vật và câu chuyện ấy, em học được bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự nhân ái. Yêu nước trong thời bình không còn là cầm súng ra trận, mà là sống tử tế, học tập nghiêm túc và góp phần xây dựng đất nước bằng chính khả năng của mình.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của người lính năm xưa vẫn âm thầm chảy trong mạch nguồn ký ức dân tộc. Câu chuyện của ông em, vì thế, không chỉ là hồi ức của một gia đình, mà còn là một lời nhắc nhở lặng lẽ mà bền bỉ, để thế hệ trẻ hôm nay biết cúi đầu tri ân quá khứ và ngẩng cao đầu bước tiếp trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn