Cựu chiến binh

Miền kí ức Hoa Lửa - VŨ QUANG YÊN

Bắc Ninh04/06/202610A6 (THPT Yên Dũng số 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian không đợi

Cả trời đất vào xuân, cùng ta đồng khởi

Cho những mùa gặt lớn mai sau

Phải nhanh chân từ những bước đầu

Tổ quốc ta phải giàu phải mạnh

Ta sẽ đi như lao vào trận đánh”

(Vào Xuân - Tố Hữu)

Với mỗi người lính, khi ra trận, mọi người đều ý thức rằng chiến đấu là để bảo vệ nền độc lập dân tộc, thống nhất đất nước. Đó là cuộc chiến giữa tình yêu thương chống lại sự độc ác, giữa khát vọng sống chống lại sự hủy diệt điên cuồng và tàn bạo của kẻ thù trên mặt trận biên giới Cao Bằng. Tình yêu Tổ quốc là lẽ sống lớn lao mà người cựu chiến binh ấy đã tự dâng hiến, tuổi hai mươi dấn thân rực rỡ như cảnh trời vào xuân năm ấy tham gia chiến trường bom đạn thảm khốc. Năm tháng ấy đối với người chiến sĩ như đã in sâu vào ký ức không thể phai mờ về cảnh trời vào xuân – thời mà lý tưởng rực cháy, nồng nhiệt và đạt đến độ cao đẹp nhất. Để rồi , thời gian trôi đi nhưng khung cảnh và sự hi sinh thầm lặng ngày ấy vẫn mãi mang theo trong tâm trí của người lính có niềm tin sắt son vào ngày độc lập của Tổ quốc.

Đó là ông Vũ Quang Yên – một người cựu chiến binh đã từng tham gia chiến đấu tại mặt trận biên giới Cao Bằng. Chiến tranh đã kết thúc 45 năm, nhưng những kí ức về tuổi trẻ vẫn hằn sâu trong tâm trí ông.Chân dung ông Vũ Quang Yên - người lính anh hùng và dũng cảm trên chiển trường biên giới Cao Bằng

I. RA ĐI THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC:

Ông Vũ Quang Yên lên đường nhập ngũ khi chỉ mới tròn 18 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của một người thanh niên. Khi ấy quân thù đang lăm le biên giới phía Bắc Việt Nam, nhận ra được lòng yêu nước cháy bỏng cùng tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ đang sôi sục trong lòng, ông mang theo tình yêu cùng sự thương dân căm giặc quyết tâm viết đơn xin gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam với ước mơ góp sức trẻ vào công cuộc đấu tranh bảo vệ biên giới Tổ quốc.

Ông kể lại rằng: “ Lúc tôi đi bố mẹ tôi cũng lo lắng rất nhiều, chỉ sợ tôi đi mà không có ngày quay về....Nhưng ngẫm lại, đây là trách nhiệm cao cả với Tổ quốc, họ đều đã đồng thuận và động viên tôi rất nhiều.”

“Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình

Nhưng tuổi hai mươi làm sao không tiếc

Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc”

(Những người đi tới biển - Thanh Thảo).

Ông kể lại, trên đường đi ông cùng đồng đội đều đồng thanh câu thơ mang đầy niềm tin và ý chí động lực của Thanh Thảo. Ông nói: “Những năm tháng tuổi hai mươi là quãng thời gian tuổi trẻ đẹp nhất của đời người và tôi cũng vậy. Lúc ấy tôi và đồng đội mình còn sung sức, ngập tràn hoài bão và đam mê riêng nhưng đều phải gác lại cả. Bởi vào những lúc mà đất nước nguy nan, đối mặt với kẻ thù, chính những người trẻ như chúng tôi sẽ trở thành lực lượng tiên phong nòng cốt đi đầu.Sao có thể bỏ mặc đất nước được chứ! Nếu như ai cũng ích kỷ, hẹp hòi, chỉ biết đến lợi ích của mình thì đất nước sao còn có hòa bình cho đến tận ngày nay. Sự độc lập, trường tồn và phát triển của đất nước phụ thuộc rất lớn vào những thế hệ trẻ, thế hệ sẵn sàng ra đi để bảo vệ tổ quốc thân yêu.

II. NHỮNG NĂM THÁNG TRONG QUÂN NGŨ

Trong thời gian nhập ngũ, ông Vũ Quang Yên được huấn luyện tại Mai Sưu huyện Lục Nam tỉnh Hà Bắc cũ và tại Trung đội 3, Đại đội 3, Tiểu đoàn 512, Trung đoàn 431. Đến 17/2/1979 Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc, đơn vị của ông có lệnh hành quân lên biên giới Cao Bằng và chiến đấu tại đó cho đến khi xuất ngũ. Con đường bảo vệ Tổ quốc của người lính vùng biên giới chưa bao giờ yên bình và phẳng lặng cả, chúng tựa như con đường gai góc, bủa vây nguy hiểm, hố sâu rình rập mà có thể mất đi tính mạng bất cứ lúc nào. Nhưng bấy nhiêu gian khó và khắc nghiệt của bom rơi đạn lạc ấy chẳng thể đẩy lùi tinh thần anh dũng quả cảm của ông Vũ Quang Yên cùng những người đồng đội. Ông hoài niệm: “ Kẻ địch tuy mạnh và có ưu thế về vũ khí, lực lượng là vậy nhưng đối với tôi, nỗi khó khăn lớn nhất lúc ấy có lẽ là nỗi nhớ nhà”. “Ruộng nương anh gửi bạn thân cày/ Gian nhà không mặc kệ gió lung lay/ Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính” – “ Anh đi anh nhớ quê nhà/ Nhớ canh rau muống ,nhớ cà dầm tương”. Nhưng đây lại chính là động lực và lý do để ông tiếp tục đứng lên chiến đấu vì ông biết biên giới Tổ quốc đang bị lăm le bởi quân thù – ông kể.

LẦN ĐẦU NẾM MÙI LỬA ĐẠN CỦA NGƯỜI THANH NIÊN DŨNG CẢM:

Ngày 17/2/1979 ông Yên tham gia trận chiến đấu tại biên giới Cao Bằng khi quân Trung Quốc bành chướng – trận ra quân đầu tiên và dành chiến thắng hoàn toàn. Dù điều kiện ăn uống và lương thực gặp nhiều khó khăn nhưng ông cùng anh em chiến sĩ vẫn vui vẻ thích nghi và trân trọng giây phút bên nhau.

TÌNH ĐỐNG CHÍ SÂU NẶNG TRONG CÔNG CUỘC BẢO VỆ ĐẤT NƯỚC

Ông Yên, mỗi khi nhắc về người chiến sĩ Dương Văn Vụ, người anh em chiến sĩ chung đơn vị , cùng ăn cùng ngủ với ông tại chốt ( quê quán Song Khê, Bắc Giang cũ)- người bạn đồng hành thân cận nhất của ông, luôn bày tỏ sự quý mến và trân trọng người bạn này. Hai ông không chỉ là người đồng chí trong chiến đấu, mà còn là tri kỉ trong suốt thời thanh niên anh dũng.

III. NHỮNG MẤT MÁT - HI SINH - DẤU ẤN KHÔNG THỂ QUÊN

Khi được hỏi về những mất mát, đau thương trong cuộc chiến ông mà ông đã từng trải, người cựu chiến binh ấy lặng người, rơm rớm nước mắt và chậm rãi chia sẻ “ Tôi cong nhớ như in đó llà buổi sáng mùa xuân năm 1979 Quảng Trị. Tôi và đồng đội giao chiến ác liệt với quân Trung Quốc. Bỗng dưng nghe thấy một loạt đạn và tiếng xả súng, người đồng đội ngã quỵ xuống trước mắt tôi, máu từ đầu và ngực chảy, còn tôi may mắn tránh được. Anh bất động nhưng tôi không thể đưa anh về nơi an nghỉ cuối, vì đất nước tôi phải đi tiếp! Lòng tôi lúc ấy đau lắm, nước từ khóe mắt chảy ra và những 10 ngày sau anh mới được đưa về.

Mỗi khi đến ngày 22/12- Kỉ niệm thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, lòng ông lại dâng trào nỗi xót thương cho những người đồng đội cũ. Từ ấy đến nay, ông luôn có thói quen sẽ đến nghĩa trang Anh hùng để thắp hương và tưởng niệm đến họ như một cách bày tỏ lòng biết ơn và sự trân trọng.

IV. TRỞ VỀ ĐỜI THƯỜNG – NGƯỜI LÍNH KHÔNG RỜI TRẬN TUYẾN – NHỮNG TRÁI TIM CÒN NẮM LỬA

Sau khi quân dân ta đẩy lùi quân giặc và bảo vệ vững chắc biên giới thành công, không còn sống trong ngày tháng tàn khốc và hiểm nguy của chiến tranh, ông Vũ Quang Yên trở lại quê hương đoàn tụ cùng gia đình. Chiến tranh kết thúc là thế, nhưng thẳm sâu trong tâm trí người lính khi ấy vẫn luôn là sự cảnh giác với kẻ địch, những đêm giật mình thức giấc vì tiếng bom đạn và hình ảnh người đồng đội ngã xuống trước mặt mà chưa được trở lại quê hương,... .

Sống thêm trang sách cuộc đời mới, ông vẫn luôn giữ những phẩm chất đáng quýtự hào của một người lính cụ Hồ: Trung với Đảng, Hiếu với dân; Kỉ luật, tự giác, nghiêm minh, mưu trí, kiên cường, dũng cảm, giản dị, khiêm tốn, sáng tạo.

Đối với ông, “Được sống là người Việt Nam là niềm vinh hạnh lớn nhất, nên ta luôn phải sống sao cho xứng đáng với truyền thống: Đời mình là một khúc quân hành”

V. THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN THẾ HỆ TRẺ

Khi phỏng vấn về giá trị lớn nhất mà thế hệ hôm nay cần trân trọng cùng lời nhắn gửi đến các bạn trẻ đang sống trong hào bình, ông Vũ Quang Yên dõng dạc nói: “ Các cháu thanh thiếu niên tuổi còn trẻ , có được cuộc sống như ngày hôm nay phải biết trân trọng và gìn giữ hòa bình-độc lập-tự do của đất nước. Các cháu không được quên đi sự hy sinh cao cả của thế hệ cha ông mình, phải luôn khắc sâu và hãy sống cho thật xứng đáng với công sức, mồ hôi, nước mắt và máu mà thế hệ đi trước đã cống hiến. Các vua Hùng đã có công dựng nước, giờ ông cháu ta phải gắng mà giữ lấy nó, không được để nước mình rơi vào tay giặc. Hơn nữa, các cháu phải làm theo “5 điều Bác Hồ dạy” , nhớ chăm chỉ học hành, gìn giữ truyền thống yêu nước và phát huy tinh thần cùng phẩm chất của người lính bộ đội cụ Hồ.”

“ Hơn hết, tôi – Vũ Quang Yên, luôn tự hào là một chiến sĩ bộ đội cụ Hồ. Nếu quay lại tuổi đôi mươi, tôi vẫn sẽ chọn con đường binh nghiệp vì đó là lý tưởng của Đảng và trách nhiệm tuổi trẻ”

“ Được là chiến sĩ bộ đội cụ Hồ với tôi quả thật như một danh dự cao quý nhất và tôi luôn tự hào, chưa bao giờ quên đi và trân trọng suốt đời”

Câu chuyện của ông Vũ Quang Yên không chỉ là hồi ức về một thời khói lửa bom đạn mà còn là tấm gương sáng để thế hệ trẻ noi theo, tiếp bước xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng phồn thịnh, phát triển. Lời chia sẻ của ông chính là cảm hứng để thế hệ trẻ hôm nay có thêm động lực đưa đất nước Việt Nam sánh vai cùng các cường quốc năm châu theo lời Bác Hồ đã dạy. Chi đoàn 10A6 xin gửi lời chúc sức khỏe và lời cảm ơn sâu sắc tới ông vì đã dành thời gian tham gia cuộc trò chuyện phỏng vấn vô cùng ý nghĩa . Chúng cháu - thế hệ thanh niên Việt Nam nguyện cống hiến tài năng và sức trẻ của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc Việt Nam giàu mạnh phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn