Miền Ký Ức Đỏ Nơi Đất Mẹ Tích Khánh
Miền Ký Ức Đỏ Nơi Đất Mẹ Tích Khánh
Miền Ký Ức Đỏ Nơi Đất Mẹ Tích Khánh
Vào ngày mười mươi năm 1936, giữa những ngày bão táp của phong trào cách mạng, cậu bé Nguyễn Văn A cất tiếng khóc chào đời tại vùng đất Tích Khánh giàu truyền thống. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến biết bao đau thương dưới gót giày viễn chinh của kẻ thù, ngọn lửa yêu nước đã sớm nhen nhóm và bùng cháy trong lồng ngực người con trai đất Tích Khánh ấy. Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chàng trai Nguyễn Văn A đã không ngần ngại gác lại ruộng vườn, quê hương để khoác lên mình màu áo lính, bước thẳng vào cuộc trường chinh vĩ đại của dân tộc.
Những năm tháng thời hoa lửa ấy là những chuỗi ngày gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt. Nguyễn Văn A cùng đồng đội đã đi qua những trận đánh ác liệt, nếm mật nằm gai nơi rừng sâu nước độc, đối mặt với mưa bom bão đạn trút xuống như trút nước. Ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất, ông và những người lính năm ấy không hề sợ hãi cái chết, họ chỉ chung một ý chí sắt đá: chiến đấu đến giọt máu cuối cùng vì độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Và rồi, trong một trận chiến cam go, bom đạn của kẻ thù đã dội xuống chiến hào. Tiếng nổ xé toạc màn đêm, khói đen bao phủ mịt mù, Nguyễn Văn A bị thương nặng và ngã xuống khi tay vẫn ghì chặt tay súng. Ông may mắn được đồng đội kéo ra khỏi làn tên mũi đạn, giữ lại được mạng sống từ tay tử thần, nhưng một phần xương máu và sức khỏe của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xưa với tỷ lệ thương tật vĩnh viễn từ 21% đến 60%.
Hòa bình lập lại, người lính Nguyễn Văn A trở về quê hương Tích Khánh với tấm thẻ thương binh. Trên cơ thể ông, những vết sẹo do mảnh bom, hòn đạn để lại mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối. Thế nhưng, người ta không bao giờ thấy ở người cựu chiến binh ấy sự đầu hàng trước số phận. Dù sức khỏe sụt giảm nặng nề, ông vẫn giữ vững phẩm chất "anh Bộ đội Cụ Hồ", kiên cường lao động, cống hiến sức lực còn lại để cùng bà con xóm giềng xây dựng lại quê hương Tích Khánh đổi mới từ những đống đổ nát của chiến tranh.
Mỗi năm, cứ đến ngày 10 tháng 10, khi đất trời chớm thu và những lời chúc mừng tuổi mới vang lên, ông Nguyễn Văn A lại lặng lẽ thắp nén hương thơm lên bàn thờ đồng đội. Những nén hương cháy đỏ, làn khói sưởi ấm cho những linh hồn đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi, mãi mãi không có cơ hội được trở về ngắm nhìn đất nước thanh bình như ông.
Câu chuyện của ông — người thương binh Nguyễn Văn A — không được lưu danh bằng những bảng vàng rực rỡ, nhưng nó đã tạc vào lòng đất mẹ Tích Khánh một tượng đài bất tử về sự hy sinh thầm lặng. Những vết thương trên da thịt ông chính là những "bông hoa lửa" kiên cường nở rộ giữa thời bình, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về cái giá vô cùng thiêng liêng của hai chữ "Hòa bình"


