Bài viết

MIỀN KÝ ỨC KHÔNG NGỦ – HÀNH TRÌNH ĐÁNH THỨC TRÁI TIM

Có những chuyến đi không mang theo hành lý nặng nề, nhưng khi trở về, lòng người lại đầy ắp những điều không thể gọi tên. Không phải là quà cáp, không phải là những bức ảnh lưu niệm, mà là những rung động âm thầm len lỏi vào từng suy nghĩ. Hành trình về nguồn tại xã Trà Liên, thành phố Đà Nẵng đối với em chính là một chuyến đi như thế – một hành trình đi qua không gian, chạm vào thời gian và đánh thức những miền ký ức tưởng như đã ngủ yên.

Đà Nẵng03/05/2026Lê Trần Xuân Mai (Trần Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng hôm ấy, khi màn sương còn vương trên những tán cây, chúng em bắt đầu chuyến đi với tâm thế háo hức của tuổi trẻ. Tiếng cười nói rộn ràng, những ánh mắt sáng lên vì mong chờ. Nhưng càng bước sâu vào hành trình, sự háo hức ấy dần lắng lại, nhường chỗ cho một cảm giác khác – trầm lặng hơn, sâu sắc hơn, như thể có điều gì đó đang dần chạm đến trái tim.

Điểm dừng chân đầu tiên là khu tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Không gian nơi đây tĩnh lặng đến mức mỗi bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng. Những tấm bia đá xếp thành hàng, khắc ghi những cái tên đã đi vào lịch sử. Mỗi cái tên là một cuộc đời, một số phận, một ước mơ chưa kịp trọn vẹn.

Chúng em đứng lặng trước những tấm bia. Không ai nói gì. Một bạn trong lớp khẽ châm nén hương, rồi từng người nối tiếp nhau. Khói hương bay lên, mỏng manh nhưng tha thiết, như một sợi dây vô hình nối hiện tại với quá khứ. Trong khoảnh khắc ấy, em chợt nhận ra rằng: những con người nằm lại nơi đây chưa từng biết chúng em, nhưng chính họ đã làm nên cuộc sống mà chúng em đang có hôm nay.

Và rồi, hành trình không dừng lại ở việc “nhìn” lịch sử, mà chuyển sang một trạng thái khác – lắng nghe lịch sử.

Chúng em được nghe kể về già Huỳnh Vũ Quang – một nhân chứng sống của vụ thảm sát Đèo Bà Đốc năm 1960. Một câu chuyện mà mỗi chi tiết đều khiến lòng người thắt lại.

Hai mươi ba người dân vô tội đã bị sát hại. Trong số đó, có sáu người thân ruột thịt của già Quang. Sáu con người, sáu mảnh đời, ra đi trong cùng một biến cố. Khi ấy, ông không có mặt ở nhà. Khi trở về, ông chỉ còn đối diện với một sự vắng lặng đến lạnh người.

Ngôi nhà không còn tiếng nói. Không còn bóng dáng người thân. Không còn hơi ấm. Chỉ còn lại một khoảng trống – một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.Những người bị bắt đã chịu tra tấn suốt nhiều ngày nhưng không ai khai báo. Và rồi, họ bị lừa, bị đưa đến đèo Bà Đốc và bị sát hại một cách tàn nhẫn. Chiến tranh, trong khoảnh khắc ấy, không còn là khái niệm. Nó trở thành nỗi đau cụ thể, sắc lạnh và ám ảnh.

Nhưng điều khiến em không thể quên không phải là cái chết, mà là cách già Quang đã sống tiếp sau nỗi đau ấy. Ông không gục ngã. Ông trở về quê hương, tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến. Ông làm Bí thư xã, dẫn các đoàn tìm kiếm dấu tích liệt sĩ, kiên trì đi qua từng con dốc, từng ngọn đồi như đang lần theo ký ức của chính mình. Ngay cả khi tuổi đã cao, ông vẫn lao động, vẫn kể lại câu chuyện ấy cho thế hệ sau. Không phải để khơi lại nỗi đau, mà để giữ cho ký ức không bị lãng quên.

Nghe câu chuyện ấy, em hiểu rằng: lịch sử không phải là những gì đã qua. Lịch sử là những gì vẫn còn đau, còn sống trong lòng người. Sau những giờ phút lắng nghe, chúng em bắt đầu những hoạt động ý nghĩa của mình. Chúng em chia nhóm đến giúp đỡ các gia đình chính sách: quét dọn sân nhà, nhổ cỏ, sửa sang lại những góc nhỏ. Những việc làm tưởng chừng đơn giản, nhưng lại mang đến một cảm giác rất khác – cảm giác được kết nối, được sẻ chia.

Một cụ già nắm tay em, cười hiền: “Các cháu đến là vui rồi.” Chỉ một câu nói ấy thôi, nhưng đủ khiến em hiểu rằng sự hiện diện của mình cũng có ý nghĩa. Chúng em trao những phần quà nhỏ – là gạo, là áo ấm, là những vật dụng thiết yếu. Không lớn lao, nhưng chứa đựng sự chân thành.

Buổi chiều, chúng em tham gia sinh hoạt chuyên đề. Những câu chuyện lịch sử được tái hiện qua những tiểu phẩm giản dị. Không cần sân khấu lớn, không cần ánh đèn rực rỡ, nhưng lại chạm đến cảm xúc sâu sắc.

Có những khoảnh khắc cả hội trường im lặng. Có những ánh mắt rưng rưng. Có những cái cúi đầu rất khẽ. Và em biết, lịch sử đã chạm đến trái tim của mỗi người.

Những ngày tiếp theo, hành trình vẫn tiếp tục với nhiều hoạt động: tham quan, giao lưu, tuyên dương học sinh, trao thưởng. Mỗi hoạt động là một trải nghiệm, một bài học.

Và khi hành trình khép lại, em nhận ra rằng mình đã thay đổi. Em không còn nhìn lịch sử như những con chữ khô khan. Lịch sử trở thành những con người, những câu chuyện, những cảm xúc rất thật.

Em hiểu rằng thế hệ của mình không cần làm những điều quá lớn lao. Chỉ cần sống tốt hơn mỗi ngày, sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương và trân trọng nhiều hơn.

Bởi vì có những ký ức không bao giờ ngủ. Chúng lặng lẽ ở đó, chờ một thế hệ đủ lắng nghe, đủ thấu hiểu để tiếp tục giữ gìn và viết tiếp.

Và khi những ký ức ấy còn được nhớ đến, thì lịch sử sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn