Bài viết

Miền quê nghèo

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một miền quê nghèo có chàng trai tên Hải. Vừa tròn mười chín tuổi, Hải đã viết đơn tình nguyện tham gia thanh niên xung phong. Anh tạm biệt mẹ già và em nhỏ, mang theo quyết tâm góp sức bảo vệ quê hương. Đơn vị của Hải làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải quan trọng. Tuyến đường ấy đi qua rừng sâu, đèo cao, thường xuyên bị bom đạn phá hủy. Ban ngày khói lửa mịt mù, ban đêm mọi người lại tranh thủ san đường, lấp hố bom, sửa cầu để xe tiếp tục ra mặt trận. Hải là người khỏe mạnh, gan dạ và luôn xung phong việc khó. Mỗi khi đoàn xe phải vượt qua khúc cua nguy hiểm trong đêm tối, anh thường cầm bó đuốc đứng trên mỏm đá cao để ra hiệu. Ánh lửa cháy rực giữa gió rừng như một bông hoa đỏ thắm. Đồng đội gọi anh là “Hoa lửa của đèo cao”. Một đêm mưa lớn, đất đá từ sườn núi bất ngờ sạt xuống chắn kín mặt đường. Nếu không khơi thông ngay, đoàn xe chở lương thực cho chiến trường sẽ bị chậm trễ. Hải cùng đồng đội dùng cuốc xẻng đào đất, khiêng đá, chặt cây từ nửa đêm đến sáng. Ai nấy đều mệt rã rời nhưng vẫn không ngừng tay. Khi con đường vừa thông, tiếng động cơ xe vang lên từ xa. Hải lại cầm bó đuốc bước ra vị trí quen thuộc, soi sáng từng khúc cua cho đoàn xe an toàn vượt đèo. Tiếng còi xe vang dài trong đêm như lời cảm ơn gửi đến những người mở đường thầm lặng. Ngày đất nước hòa bình, Hải trở về quê tiếp tục làm nghề nông, chăm sóc mẹ già. Cuộc sống giản dị trôi qua, nhưng hình ảnh chàng trai cầm đuốc giữa núi rừng năm xưa vẫn được bà con nhắc nhớ mãi. Câu chuyện hoa lửa thời xưa là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn