Anh hùng Lực lượng vũ trang

MIỀN QUÊ QUẢNG TRỊ VÀ CHÀNG THANH NIÊN LÊ VĂN HUỲNH

Hưng Yên17/12/2025Trâm (Trường TH&THCS Bình Kiều)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những mùa không được sinh ra từ gió trời hay nắng tháng, mà từ máu, từ lửa, từ lòng dũng cảm của những con người đã sống và ngã xuống vì Tổ quốc. Em gọi đó là mùa hoa lửa. Mùa ấy hiện về trong em khi em đứng trước Thành cổ Quảng Trị, nơi từng chứng kiến những cuộc chiến dữ dội nhất lịch sử dân tộc. Ở nơi này, mỗi tấc đất đều thấm một câu chuyện, và trong đó, câu chuyện về liệt sĩ Lê Văn Huỳnh chạm vào em nhiều nhất.

Lê Văn Huỳnh chỉ hơn tuổi em bây giờ đôi chút khi anh viết những dòng trăng trối gửi lại mẹ, người yêu và gia đình. Những bức thư ấy được tìm thấy sau khi anh hi sinh trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ năm 1972. Đọc từng chữ của anh, em như cảm thấy hơi thở của một chàng trai tuổi hai mươi đứng giữa lằn ranh sống – chết, nhưng trái tim thì kiên cường đến lạ.

Khi bước vào khuôn viên Thành cổ, em thấy nắng chiều rơi trên bãi cỏ xanh mướt. Khó ai tưởng tượng nổi nơi yên bình ấy từng là bão lửa. Bất giác, em nhớ đến giọng văn run rẩy của anh Huỳnh trong lá thư: “Nếu con hi sinh, mẹ đừng buồn. Con chết vì Tổ quốc, mẹ ơi.” Một câu nói nhẹ như gió mà khiến tim em thắt lại. Liệu có mấy người hai mươi tuổi trên đời dám viết điều ấy?

Em đi dọc con đường nhỏ dẫn ra bờ sông Thạch Hãn. Dòng nước lặng lẽ chảy, xanh biếc, như chưa từng biết đến những đêm đỏ ngầu năm xưa. Em cúi xuống xúc một vốc nước, để mặc nó chảy qua kẽ tay. Trong khoảnh khắc, em tưởng tượng anh Huỳnh và đồng đội vượt con sông này trong tiếng đạn réo, pháo nổ vang trời. Mỗi quả pháo rơi xuống đất lại bùng lên một bông hoa lửa đỏ rực. Những bông hoa ấy không làm đẹp chiến trường, nhưng soi sáng tinh thần sống – chết vì đất nước của những người lính trẻ.

Em đứng đó rất lâu. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ, nhưng em vẫn thấy như trong không khí còn sót lại mùi khét của thuốc súng. Từng đợt gió thổi qua khiến em nhớ đến câu chuyện anh Huỳnh viết về đồng đội của mình – những người ngã xuống ngay bên cạnh nhưng vẫn kịp gửi cho nhau ánh nhìn cuối cùng, như một lời hẹn gặp lại. Em nghĩ, có lẽ những “bông hoa lửa” trong mắt anh không chỉ là bom đạn, mà còn là ánh sáng của tình đồng đội, của dũng khí, của niềm tin vào ngày mai hòa bình.

Đến khi mặt trời dần khuất, em ngồi xuống lặng lẽ trước tượng đài. Em khẽ đặt tay lên phiến đá khắc tên anh Lê Văn Huỳnh. Dù chưa từng gặp anh, em cảm giác như đang chạm vào hơi ấm của một người anh lớn, một người đã sống trọn vẹn tuổi trẻ cho đất nước. Và em hiểu rằng mùa hoa lửa của Quảng Trị không chỉ là câu chuyện của quá khứ. Nó là ngọn lửa âm ỉ tồn tại trong mỗi người Việt trẻ như em, nhắc nhở rằng hòa bình này được đánh đổi bằng biết bao sinh mạng.

Khi bước ra khỏi Thành cổ, em ngoái lại lần cuối. Ánh hoàng hôn đỏ như màu lửa. Và em biết rằng: mùa hoa lửa sẽ luôn ở đó, trong trời đất Quảng Trị, trong trang sử nước nhà, và trong trái tim em – người sinh ra sau chiến tranh nhưng vẫn mang ơn những người đã nằm lại.

Bởi vì có những mùa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn