Miên quê trung du
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một miền quê trung du có cô gái tên Xuân. Mới mười bảy tuổi, Xuân đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Cô rời gia đình với niềm tin rằng góp sức nhỏ bé của mình sẽ giúp đất nước mau ngày thống nhất. Đơn vị của Xuân làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe ra tiền tuyến. Con đường đi qua đèo cao, rừng rậm, thường xuyên bị bom đạn phá hoại. Ban ngày tiếng máy bay gầm rú trên đầu, ban đêm cả đội lại tranh thủ ra đường làm việc. Xuân tuy nhỏ người nhưng rất nhanh nhẹn và gan dạ. Mỗi khi đoàn xe chuẩn bị vượt qua khúc cua hẹp trong đêm tối, cô thường cầm chiếc đèn dầu đứng bên mép đường làm tín hiệu. Ánh đèn vàng lay động trong gió, sáng lên giữa màn đêm như một bông hoa lửa rực rỡ. Đồng đội trìu mến gọi cô là “Hoa lửa của đèo xa”. Một đêm cuối mùa mưa, sau trận bom lớn, đất đá và cây rừng đổ chắn kín mặt đường. Nếu không dọn ngay, đoàn xe chở thuốc men cho chiến trường sẽ bị chậm lại. Xuân cùng đồng đội lập tức dùng cuốc xẻng đào đất, kéo cây, khiêng đá suốt nhiều giờ liền. Bàn tay phồng rộp, quần áo lấm bùn nhưng không ai than mệt. Gần sáng, con đường được khai thông. Xuân lại cầm chiếc đèn dầu bước ra vị trí quen thuộc, soi sáng cho từng chiếc xe nối nhau vượt qua an toàn. Tiếng còi xe vang dài giữa núi rừng như lời cảm ơn chân thành gửi tới những người thanh niên quả cảm. Ngày hòa bình trở lại, Xuân về quê làm cán bộ hợp tác xã, tiếp tục cống hiến cho quê hương. Dù năm tháng trôi qua, hình ảnh cô gái cầm đèn soi đường giữa thời hoa lửa vẫn luôn được nhắc nhớ. Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống trách nhiệm và ghi nhớ công lao của cha anh đi trước.



