“Miếng sắn chia đôi”
Những ngày cuối chiến dịch, lương thực rất thiếu. Có hôm mỗi người chỉ được một củ sắn luộc nhỏ.
Tôi còn nhớ rõ, một đồng chí bóc vỏ củ sắn của mình, rồi bẻ làm hai. Một nửa anh đưa cho tôi.
Tôi nói:
“Cậu ăn đi, tôi còn chịu được.”
Anh cười:
“Chia ra thì cả hai cùng sống, giữ lại thì chưa chắc ai sống.”
Câu nói nghe đơn giản, nhưng tôi nhớ mãi.



