MINH ĐẠM – TÊN GỌI ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU CỦA HAI NGƯỜI CỘNG SẢN
Lời kể của một cựu chiến binh
Các cháu thân mến!
Mỗi lần đặt chân lên dãy núi Minh Đạm, bác không chỉ nhớ đến những năm tháng chiến đấu gian khổ mà còn nhớ đến hai người cán bộ cách mạng đã làm nên cái tên thiêng liêng ấy: đồng chí Bùi Công Minh và đồng chí Mạc Thanh Đạm.
Ngày nay, nhiều người biết đến Minh Đạm là một khu căn cứ cách mạng nổi tiếng. Nhưng ít ai biết rằng, cái tên ấy được ghép từ tên của hai người lãnh đạo Huyện ủy Long Điền – đồng chí Bùi Công Minh, Bí thư Huyện ủy, và đồng chí Mạc Thanh Đạm, Phó Bí thư Huyện ủy. Hai đồng chí đã dành trọn tuổi trẻ để xây dựng phong trào cách mạng trên vùng đất Long Điền, Đất Đỏ trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp.
Những năm 1947–1948, tình hình ở Long Điền vô cùng cam go. Quân Pháp liên tục càn quét, lùng bắt cán bộ cách mạng. Dù biết mỗi chuyến đi công tác đều có thể là chuyến đi cuối cùng, đồng chí Bùi Công Minh và đồng chí Mạc Thanh Đạm vẫn không quản hiểm nguy, băng rừng, vượt suối, đến từng cơ sở để chỉ đạo phong trào, động viên nhân dân giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Các bậc tiền bối kể lại rằng, hai đồng chí sống rất giản dị. Họ ăn ở cùng nhân dân, chia từng bữa cơm, từng ngụm nước và luôn căn dặn cán bộ phải gần dân, dựa vào dân thì cách mạng mới thành công. Chính sự tận tụy ấy đã khiến nhân dân hết lòng che chở, bảo vệ các đồng chí trong suốt những năm hoạt động bí mật.
Thế nhưng, chiến tranh là mất mát. Ngày 17 tháng 11 năm 1948, trên đường đi công tác qua khu vực chùa Giếng Gạch dưới chân núi, hai đồng chí không may rơi vào ổ phục kích của quân địch. Dù chiến đấu đến những giây phút cuối cùng, hai đồng chí đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng bào và đồng đội.
Tin hai đồng chí hy sinh lan khắp vùng Long Điền như một nỗi đau lớn. Nhưng cũng từ sự hy sinh ấy, ý chí chiến đấu của quân và dân càng thêm mạnh mẽ. Để ghi nhớ công lao của hai người lãnh đạo kiên trung, Tỉnh ủy và nhân dân đã lấy tên của hai đồng chí ghép lại thành "Minh Đạm" để đặt cho dãy núi và căn cứ cách mạng nơi đây. Từ đó, cái tên Minh Đạm trở thành biểu tượng của lòng trung thành với Đảng, của tinh thần bất khuất trước kẻ thù và của sự hy sinh vì độc lập dân tộc.
Sau này, trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, căn cứ Minh Đạm đã trở thành nơi đứng chân của nhiều cơ quan cách mạng, là địa điểm chỉ huy nhiều trận đánh quan trọng. Mỗi vách đá, mỗi hang động trên ngọn núi ấy đều như đang kể lại câu chuyện về những con người đã ngã xuống để đất nước được hồi sinh.
Các cháu ạ, bác luôn nghĩ rằng có những con người tuy không sống lâu, nhưng tên tuổi của họ sẽ còn mãi với non sông. Đồng chí Bùi Công Minh và đồng chí Mạc Thanh Đạm chính là những con người như thế. Họ không chỉ để lại tên mình trên một ngọn núi, mà còn để lại bài học về lòng yêu nước, sự kiên trung và tinh thần dám hy sinh vì nhân dân.
Mai này, nếu có dịp đến với khu di tích Minh Đạm, các cháu hãy dừng lại trước đền tưởng niệm, thắp một nén hương và lắng nghe tiếng gió thổi qua rừng núi. Bác tin rằng, trong tiếng gió ấy vẫn còn vang vọng lời nhắn nhủ của hai người cộng sản kiên trung: Hãy gìn giữ hòa bình, yêu quê hương và sống xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.



