"Mình đồng da sắt" giữa rừng già Tây Nguyên
Trở thành chiến sĩ đặc công của đơn vị C21 - E28 tại chiến trường B3, bác Lễ và đồng đội phải trải qua những đợt huấn luyện khắc nghiệt mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi. Đặc công không đánh trực diện bằng số đông, mà đánh bằng sự tinh nhuệ, "xuất quỷ nhập thần". Để làm được điều đó, các anh phải rèn luyện để cơ thể thích nghi hoàn toàn với thiên nhiên đại ngàn.
Giữa cái nắng cháy da của vùng cao nguyên hay những cơn mưa rừng rả rích kéo dài hàng tuần, bác Lễ cùng đồng đội tập cách ngụy trang. Có những buổi tập, bác phải nằm bất động hàng giờ đồng hồ trong bụi gai, mặc cho kiến rừng bu kín hay muỗi vằn đốt sưng húp cả mặt. Kỹ thuật "nhập vai" vào cảnh vật đòi hỏi sự kiên nhẫn tột độ; chỉ cần một sự cử động nhẹ cũng có thể làm lộ vị trí. Bác kể, lính đặc công thời đó thường chỉ mặc độc chiếc quần đùi, mình trần bôi đầy bùn đất trộn với tro bếp để vừa chống muỗi, vừa không để lại hơi người cho chó nghiệp vụ của địch phát hiện. Chính những ngày tháng "mình đồng da sắt" ấy đã nhào nặn nên một người thiếu úy kiên cường, sẵn sàng đột nhập vào những căn cứ được canh phòng cẩn mật nhất của địch tại Kon Tum, Gia Lai.



