MNPQ BỮA CƠM CÓ BỐ
BỮA CƠM CÓ BỐ
BỮA CƠM CÓ BỐ
Ngày bố lên đường, cô bé Linh mới sáu tuổi.
Bố cúi xuống hỏi:
“Con có nhớ bố không?”
Linh lắc đầu.
“Không!”
Bố bật cười.
“Thật không?”
“Bố đi một lúc rồi về mà.”
Bố ôm con vào lòng.
“Ừ. Bố đi một lúc thôi.”
Nhưng “một lúc” của bố kéo dài nhiều năm.
Linh lớn lên.
Tấm ảnh của bố được đặt trên bàn thờ.
Mỗi năm đến ngày giỗ, mẹ vẫn nấu những món bố thích.
Canh rau, cá kho và một đĩa cà muối.
Mẹ luôn đặt thêm một đôi đũa.
Linh hỏi:
“Mẹ ơi, bố không ăn được đâu.”
Mẹ mỉm cười:
“Mẹ biết.”
“Vậy sao mẹ vẫn đặt?”
Mẹ nhìn chiếc ghế trống.
“Vì bố con vẫn là một thành viên trong nhà.”
Nhiều năm sau, Linh trở thành cô giáo.
Ngày đầu tiên đứng trước lớp, cô nhìn những đứa trẻ đang cười nói.
Bất chợt cô nhớ đến bố.
Cô hiểu vì sao mẹ luôn giữ lại chiếc ghế ấy.
Bởi có những người đã rời khỏi cuộc đời chúng ta, nhưng họ chưa bao giờ rời khỏi gia đình.



