MNPQ CHIẾC GHẾ TRỐNG
CHIẾC GHẾ TRỐNG
CHIẾC GHẾ TRỐNG
Trong một lớp học nhỏ, có một chiếc ghế luôn được đặt ở cuối lớp.
Đó là chỗ ngồi của An.
Ngày An lên đường, cô giáo dặn:
“Bao giờ trở về, con nhớ đến lớp nhé.”
An cười:
“Vâng ạ.”
Cô giáo vẫn giữ nguyên chiếc ghế.
Mỗi năm học mới, học sinh mới hỏi:
“Cô ơi, sao lớp mình có một chiếc ghế trống?”
Cô giáo chỉ nói:
“Đó là chỗ dành cho một người.”
Nhiều năm trôi qua.
Chiếc ghế vẫn ở đó.
Một ngày, một người đàn ông lớn tuổi bước vào lớp.
Mái tóc đã bạc.
Ông nhìn chiếc ghế.
Cô giáo cũ cũng đã già.
Hai người nhận ra nhau.
“An?”
Ông mỉm cười:
“Em về rồi, cô.”
Cô giáo nhìn chiếc ghế.
“Cô đã giữ nó cho em.”
An ngồi xuống.
Bàn tay ông run run chạm vào mặt bàn cũ.
“Em cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ được ngồi ở đây nữa.”
Cô giáo hỏi:
“Những năm qua em đã ở đâu?”
An im lặng một lúc.
“Ở rất nhiều nơi.
Nhưng trong lòng em lúc nào cũng có một nơi để trở về.”
Cô giáo không hỏi thêm.
Bên ngoài, tiếng trẻ con vang lên.
An nhìn qua cửa sổ.
Những đứa trẻ đang chạy trong sân trường.
Ông mỉm cười.
“Cô biết không, ngày ấy em chỉ mong một điều.”
“Điều gì?”
“Được trở về và nhìn thấy sân trường vẫn còn tiếng trẻ.”
Cô giáo nhìn ông.
Nước mắt lặng lẽ rơi.
Chiếc ghế từng là biểu tượng của một người vắng mặt.
Hôm nay, nó lại có người ngồi.
Nhưng cô giáo biết:
Không phải tất cả những người ra đi đều có thể trở về.
Vì vậy, chiếc ghế ấy vẫn sẽ được giữ lại.
Không phải để chờ một người.
Mà để nhắc những thế hệ sau rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của rất nhiều người.
Và cách đẹp nhất để tưởng nhớ họ là sống thật tử tế, yêu thương và gìn giữ bình yên.


