MNPQ NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC ÁO CŨ
NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC ÁO CŨ
NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC ÁO CŨ
Sau ngày con trai lên đường, mẹ cất chiếc áo xanh của con vào một chiếc rương gỗ.
Bà không giặt.
Không phải vì tiếc.
Mà vì bà muốn giữ nguyên mùi của con.
Mỗi lần nhớ, bà lại mở rương.
Đặt tay lên chiếc áo.
Rồi đóng lại.
Nhiều năm sau, con trai không trở về.
Người ta mang đến cho bà một vài kỷ vật.
Bà không khóc.
Chỉ hỏi:
“Con tôi có nhắn gì không?”
Người đồng đội nói:
“Cậu ấy nhắc đến mẹ.”
“Có nói khi nào về không?”
Người đồng đội cúi đầu.
Bà hiểu.
Tối hôm ấy, bà mở chiếc rương.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, bà đem chiếc áo ra giặt.
Bà phơi nó dưới nắng.
Rồi gấp thật ngay ngắn.
Bà nói:
“Con đi lâu rồi. Mẹ không giữ áo con nữa.”
Từ ngày ấy, chiếc áo không còn nằm trong chiếc rương.
Bà đem nó tặng cho một đứa trẻ nghèo trong làng.
Đứa trẻ mặc vừa.
Bà nhìn nó chạy ngoài sân.
Trong khoảnh khắc ấy, bà thấy tuổi trẻ của con mình như trở lại.
Bà mỉm cười.
Có lẽ tình yêu của người mẹ cũng giống như chiếc áo cũ.
Không phải để giữ mãi cho riêng mình.
Mà để tiếp tục sưởi ấm một cuộc đời khác.



