“Mở cánh cửa chiến lược về phía Tây”
Sau Hòa Bình, Tây Bắc trở thành hướng chiến lược quan trọng. Quân Pháp còn kiểm soát nhiều vị trí tại đây và có ý đồ xây dựng khu vực này thành một vùng phòng thủ, đồng thời lợi dụng vấn đề dân tộc để chống phá cách mạng.
Tháng 9-1952, Trung ương quyết định mở Chiến dịch Tây Bắc, với mục tiêu tiêu diệt sinh lực địch, giải phóng một phần đất đai và tranh thủ nhân dân. Võ Nguyên Giáp được cử làm Chỉ huy trưởng – Bí thư Đảng ủy chiến dịch.
Ngày 14-10-1952, chiến dịch mở màn. Ta tiến công trên nhiều hướng, trong đó các trận Ca Vịnh, Sài Lương, Nghĩa Lộ, Pú Chạng, Cửa Nhì tạo sức ép mạnh lên hệ thống phòng thủ của Pháp. Chỉ trong đợt đầu, nhiều vị trí của địch bị tiêu diệt hoặc buộc phải rút chạy.
Địa hình Tây Bắc rất hiểm trở. Đường sá khó khăn, khoảng cách xa căn cứ hậu phương. Bộ đội phải hành quân qua núi cao, rừng sâu; công tác vận tải, cứu chữa thương binh và cung cấp lương thực gặp nhiều trở ngại. Chính trong điều kiện ấy, năng lực tổ chức hậu cần trở thành một bộ phận quan trọng của nghệ thuật chiến dịch.
Sau gần hai tháng, ta giải phóng một vùng rộng lớn, tiêu diệt và bắt hơn 6.000 quân địch, tạo điều kiện nối liền vùng giải phóng Tây Bắc với Việt Bắc và Thượng Lào.
Chiến thắng Tây Bắc có ý nghĩa đặc biệt đối với cuộc kháng chiến. Nó không chỉ giải phóng đất đai mà còn tạo ra một hướng chiến lược mới, giúp quân đội Việt Nam có điều kiện phối hợp với cách mạng Lào.
Đối với Võ Nguyên Giáp, Tây Bắc là một bước trưởng thành về khả năng tổ chức chiến dịch trên địa bàn rộng, địa hình phức tạp và yêu cầu hậu cần rất lớn.



