Bài viết

Mở đường lên điểm cao 685

Tuyên Quang25/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Giữa đại ngàn Nậm Ngặt, tại xã Thanh Thủy, tỉnh Tuyên Quang, cán bộ, chiến sĩ Đội tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ, Bộ CHQS tỉnh Tuyên Quang đang bền bỉ mở một con đường đặc biệt lên điểm cao 685.

Theo thông tin từ các cựu chiến binh, tại sườn phía Đông điểm cao 685 từng có một hang đá lớn. Trong một trận bom phá ác liệt, cửa hang sập xuống, vùi lấp khoảng 15 đến 18 cán bộ, chiến sĩ. Những ký ức rời rạc qua năm tháng trở thành chỉ dẫn quý giá cho hành trình tìm kiếm hôm nay.

Không có bản đồ chi tiết, không có tọa độ chính xác, chỉ có niềm tin vào lời kể của đồng đội năm xưa. Con đường lên điểm cao 685 gần như chưa từng tồn tại. Núi cao dựng đứng, đá tai mèo sắc nhọn, rừng rậm ken dày. Mỗi bước tiến đều phải trả giá bằng mồ hôi, công sức, thậm chí đối mặt hiểm nguy.

Theo chân một tổ công tác trong buổi sáng sương phủ kín sườn núi, chúng tôi chứng kiến hành trình mở lối đầy gian nan. Tầm nhìn chỉ vài mét, mặt đất trơn trượt. Những người lính lặng lẽ đi trước, tay rựa, tay cuốc, vừa phát cây vừa dò đường.

Ở những đoạn dốc đứng, việc đi bộ gần như không thể. Cán bộ, chiến sĩ phải chặt cây rừng, ghép thành thang tạm. Những thân gỗ còn nguyên mùi nhựa, buộc chặt bằng dây rừng, trở thành “cầu nối” qua các vách đá dựng đứng. Có đoạn, cả tổ phải buộc dây, lần lượt đu mình qua những mỏm đá cheo leo, phía dưới là vực sâu hun hút.

Không chỉ lực lượng làm nhiệm vụ, việc tác nghiệp của chúng tôi cũng vô cùng vất vả. Máy ảnh, thiết bị ghi hình phải buộc gọn sau lưng để giữ thăng bằng. Nhiều đoạn dốc cao, trơn trượt, chúng tôi phải nhờ cán bộ, chiến sĩ hỗ trợ kéo từng bước. Có vị trí buộc dây, lần lượt đu qua vách đá mới có thể tiếp cận góc máy. Mỗi bước di chuyển đều phải dò dẫm giữa đá sắc, dây leo và lớp lá mục phủ kín mặt đất.

Ở những triền dốc phủ kín dương xỉ và cỏ dại, anh em dùng rựa phát từng nhát để mở lối. Cỏ rậm cao ngang người, che khuất tầm nhìn; dưới chân là đất mềm lẫn đá lở, chỉ cần sơ sẩy là trượt ngã. Có đoạn vừa phát xong, quay lại đã bị cây rừng đổ xuống chắn lối. Con đường mở ra không chỉ khó, mà còn luôn biến đổi, đòi hỏi sự kiên trì và phối hợp chặt chẽ.

Thiếu tá QNCN Đoàn Việt Tuấn, cán bộ Đội tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ, Bộ CHQS tỉnh Tuyên Quang chia sẻ: “Có những đoạn gần như thẳng đứng, phải vừa leo vừa giữ thăng bằng. Mỗi ngày mở được vài chục mét đường là rất vất vả. Nhưng ai cũng xác định, phía trên là đồng đội, nên không ai nản”.

Thời tiết vùng núi càng làm tăng thêm thử thách. Buổi trưa nắng gắt, đá nóng hầm hập; chiều tối mưa rừng bất chợt khiến con đường vừa mở trở nên trơn trượt. Dẫu vậy, công việc không gián đoạn. Những nhát rựa vẫn đều đặn, từng mét đường tiếp tục được nối dài. Giữa sườn núi cheo leo, hình ảnh cán bộ, chiến sĩ đu dây, kéo gỗ, ghép thang trở nên quen thuộc.

Trung tá Hoàng Vũ Dũng, Chỉ huy Đội tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ, Bộ CHQS tỉnh Tuyên Quang khẳng định: “Đây là khu vực có ý nghĩa đặc biệt. Dù khó khăn đến đâu, đơn vị cũng quyết tâm tiếp cận sớm nhất. Mỗi ngày chậm lại là thêm một ngày các anh chưa được trở về”.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát vẫn còn đó. Ở đâu đó giữa núi rừng này, những người lính năm xưa vẫn nằm lại, chưa một lần được gọi tên đầy đủ, chưa được trở về trong vòng tay đất mẹ.

Hành trình mở đường hôm nay vì thế không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là sự tiếp nối đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, là trách nhiệm thiêng liêng đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn