Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mở đường máu giữa vòng vây.

Nghệ An06/07/2026Đoàn Thị Tú Oanh, Bí thư chi đoàn Làng Nghè (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhớ lại những năm tháng chiến đấu ở biên giới Tây Nam, bác Nguyễn Hữu Minh vẫn không thể quên trận đánh mà theo bác là khốc liệt nhất trong cuộc đời quân ngũ.

Bác kể, hôm ấy đơn vị bất ngờ rơi vào thế bị quân địch bao vây từ bốn phía.

Bom đạn dội xuống liên hồi.

Tiếng súng nổ không ngớt.

Khói lửa bao trùm cả cánh rừng.

Giữa vòng vây ấy, người lính không còn nhiều thời gian để suy nghĩ. Nếu chậm một phút, cả đơn vị có thể bị tiêu diệt. Muốn giữ được lực lượng để tiếp tục chiến đấu, chỉ còn một con đường duy nhất.

Đó là mở đường máu.

Nhớ lại giây phút ấy, bác xúc động kể:

"Trận địch bao vây bốn bề, mưa bom bão đạn dội xuống liên hồi. Để bảo toàn lực lượng, chúng tôi phải mở đường máu phá vòng vây. Chạy thục mạng qua rừng gai sắc lẹm và đá tai mèo, chiếc áo xanh bộ đội mới tinh ngày nào nay bị cành rừng xé nát, chỉ còn trơ lại những mảnh vải tả tơi vương vất nhuốm máu và bùn đất."

Đó không chỉ là cuộc chạy đua với kẻ thù.

Đó còn là cuộc chạy đua với sự sống.

Không ai biết phía trước còn bao nhiêu địch.

Không ai biết mình có thể trở về hay không.

Nhưng không một người lính nào bỏ lại đồng đội phía sau.

Họ dìu nhau vượt qua những triền đá sắc như dao, băng qua những bụi gai cào rách da thịt, động viên nhau từng bước để thoát khỏi vòng vây.

Bộ quân phục năm ấy có thể rách nát.

Máu có thể thấm đỏ màu áo.

Nhưng ý chí của những người lính thì không bao giờ gục ngã.

Bác bảo, điều giúp các chiến sĩ vượt qua những giờ phút sinh tử ấy không phải là sức mạnh của riêng một người, mà là niềm tin vào đồng đội, là trách nhiệm với nhiệm vụ được giao và khát vọng giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Đến hôm nay, mỗi lần nhớ lại trận mở đường máu năm ấy, bác không tự hào vì mình đã thoát khỏi vòng vây, mà luôn nghĩ đến những đồng đội đã cùng nhau vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.

Bác chậm rãi nhìn các đoàn viên thanh niên rồi nói:

"Thế hệ chúng tôi ngày ấy phải mở đường máu giữa bom đạn để giữ lấy độc lập, hòa bình cho đất nước. Còn các cháu hôm nay không phải vượt qua mưa bom bão đạn nữa, nhưng sẽ có những thử thách khác trong học tập, trong công việc và trong cuộc sống. Muốn vượt qua, các cháu cũng phải có bản lĩnh, có ý chí, không ngại gian khó và không bỏ cuộc trước những trở ngại. Chỉ khi biết cố gắng, biết đoàn kết và sống có trách nhiệm thì các cháu mới góp phần làm cho quê hương, đất nước ngày càng phát triển."

Chiến tranh đã lùi vào quá khứ, những cánh rừng nơi biên giới năm xưa có lẽ đã xanh trở lại. Nhưng câu chuyện về cuộc mở đường máu của bác Nguyễn Hữu Minh vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là ký ức về lòng dũng cảm của người lính, mà còn là bài học sâu sắc về ý chí vượt khó, về sức mạnh của tinh thần đoàn kết và trách nhiệm trước Tổ quốc. Với bác, con đường gian nan nhất rồi cũng sẽ có lối đi, nếu con người không đánh mất niềm tin, không buông xuôi trước thử thách và luôn biết cùng nhau tiến về phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mở đường máu giữa vòng vây. | Câu chuyện thời hoa lửa