Bài viết

Mở đường tiếp nhận viện trợ.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ những ngày đầu sau Chiến dịch Biên giới năm 1950. Khi những cứ điểm của địch lần lượt bị đánh tan, vùng biên giới Cao Bằng, Lạng Sơn trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Với chúng tôi, thắng lợi ấy không chỉ là giành được một vùng đất, mà còn là mở ra con đường sống cho cuộc kháng chiến.

Trước kia, Việt Bắc giống như một căn cứ bị bao vây giữa núi rừng. Mọi thứ đều phải dựa vào sức dân: từng khẩu súng tự chế, từng gánh gạo vượt đèo, từng chuyến giao liên trong đêm. Gian khổ là vậy, nhưng chúng tôi luôn tin rằng chỉ cần giữ vững ý chí thì nhất định sẽ tìm được con đường đi tới thắng lợi.

Sau chiến dịch, tuyến biên giới được khai thông. Những con đường nối từ vùng căn cứ ra biên giới dần được sửa chữa, mở rộng. Bộ đội công binh ngày đêm phá đá, bắc cầu, làm đường. Dân công hỏa tuyến gùi từng bao hàng vượt qua những con dốc hiểm trở. Đồng bào các dân tộc dẫn đường, bảo vệ từng đoàn xe, từng chuyến hàng.

Tôi từng tham gia một đoàn bảo vệ tuyến vận chuyển. Có những đoạn đường nằm giữa núi cao, một bên là vách đá, một bên là vực sâu. Mưa xuống, đường lầy lội, hàng hóa nặng trên vai, nhưng không ai bỏ cuộc. Chúng tôi hiểu rằng mỗi bước chân của mình đang góp phần nối liền hậu phương kháng chiến với bạn bè quốc tế.

Khi những chuyến hàng đầu tiên từ bên ngoài được đưa vào căn cứ, niềm vui lan khắp các đơn vị. Đó không chỉ là những trang bị, thuốc men hay vật chất cần thiết, mà còn là sự động viên lớn lao, cho thấy cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam không còn đơn độc.

Nhưng chúng tôi cũng hiểu rằng viện trợ chỉ là một phần. Sức mạnh quyết định vẫn là lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần đoàn kết của toàn dân. Những con đường được mở không chỉ để đưa hàng hóa đến chiến trường, mà còn ghi dấu công sức của hàng vạn con người âm thầm phục vụ kháng chiến.

Nhìn những đoàn xe, đoàn người nối nhau qua núi rừng Việt Bắc, tôi cảm nhận rõ một điều: cuộc kháng chiến đã bước sang một trang mới. Từ những ngày chiến đấu trong gian khổ, chúng tôi đang từng bước xây dựng sức mạnh để tiến tới những trận đánh lớn hơn, cho đến ngày đất nước hoàn toàn giành lại độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn