Mở đường trong mưa bom Trường Sơn-NDC
Trong những năm chiến tranh ác liệt, tại tuyến đường Đường Trường Sơn, lực lượng thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, giữ cho con đường vận tải thông suốt. Nguyễn Thị Hạnh khi đó còn rất trẻ, nhưng đã tham gia trực tiếp vào những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Trong những năm chiến tranh ác liệt, tại tuyến đường Đường Trường Sơn, lực lượng thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, giữ cho con đường vận tải thông suốt. Nguyễn Thị Hạnh khi đó còn rất trẻ, nhưng đã tham gia trực tiếp vào những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Chị kể rằng có những ngày, máy bay địch đánh phá liên tục. Đường vừa được sửa xong lại bị bom cày nát. Mọi người phải lao ra ngay sau mỗi trận ném bom để khôi phục lại tuyến đường, vì nếu chậm trễ, xe vận tải sẽ không thể đưa hàng ra tiền tuyến.
Có lần, một trận bom nổ rất gần khiến nhiều đồng đội bị đất đá vùi lấp. Trong khói bụi mù mịt, chị cùng mọi người vừa tránh bom, vừa cố gắng kéo những người bị thương ra khỏi hố sâu. Không ai có thời gian để sợ hãi, bởi phía trước còn nhiệm vụ quan trọng hơn.
Chị nhớ rõ những đêm hành quân trong rừng Trường Sơn. Trời mưa lớn, đường trơn trượt, áo quần ướt sũng. Có lúc kiệt sức, tưởng như không thể đi tiếp, nhưng nhìn đồng đội vẫn cố gắng, ai cũng tự động viên nhau đứng dậy.
“Không ai được bỏ lại phía sau” – đó là điều mà chị luôn ghi nhớ trong suốt những năm tháng đó. Dù gian khổ, nhưng giữa họ luôn có sự chia sẻ từng nắm cơm, từng ngụm nước.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, Nguyễn Thị Hạnh trở về cuộc sống bình thường, nhưng ký ức về Trường Sơn vẫn còn nguyên vẹn – nơi tuổi trẻ của chị gắn liền với bom đạn, mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng.



