mồ hôi và nước mắt
Vượt sông Bến Hải, đến địa phận Quảng Trị, ông Chiến và đồng đội được biên chế vào phục vụ trên đường dây 559 huyền thoại - đường mòn Hồ Chí Minh. Nhiệm vụ của họ rất khó khăn và nguy hiểm: vừa làm giao liên dẫn đường, vừa vận chuyển hàng hóa cho chiến trường. Họ cõng trên lưng những hòm đạn nặng trịch, những bao gạo, và cả những quả đạn B40. Lúc trở ra, những đôi vai ấy lại gánh trọng trách thiêng liêng hơn: cáng đồng đội bị thương từ mặt trận về tuyến sau.
Vượt sông Bến Hải, đến địa phận Quảng Trị, ông Chiến và đồng đội được biên chế
vào phục vụ trên đường dây 559 huyền thoại - đường mòn Hồ Chí Minh. Nhiệm vụ
của họ rất khó khăn và nguy hiểm: vừa làm giao liên dẫn đường, vừa vận chuyển
hàng hóa cho chiến trường. Họ cõng trên lưng những hòm đạn nặng trịch, những
bao gạo, và cả những quả đạn B40. Lúc trở ra, những đôi vai ấy lại gánh trọng trách
thiêng liêng hơn: cáng đồng đội bị thương từ mặt trận về tuyến sau.
Con đường họ đã đi không chỉ có dấu chân người mà còn thấm đẫm máu, mồ hôi và
nước mắt. Một trong những ký ức đau thương nhất mà ông Chiến không bao giờ
quên là lần vượt sông Thạch Hãn. Nước lũ từ thượng nguồn đổ về cuồn cuộn, dữ
dội. Họ phải căng một sợi dây thừng và lần lượt bám vào để bơi qua sông. Trong
một chuyến đi định mệnh, sợi dây bị đứt, và người đồng đội tên Hưởng bị dòng
nước lũ cuốn trôi. "Đã hy sinh luôn. Chưa hề đánh nhau, chưa gì hết", ông Chiến
nghẹn ngào.



