MƠ ƯỚC
"Một dân tộc vững chắc phải được xây dựng nền móng từ lòng biết ơn". Câu chuyện của chú hai Dẫn không chỉ là một mảnh ký ức cá nhân mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước. Chú thường nhắc nhở con cháu: “Hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao máu xương, nên phải biết trân trọng và sống sao cho xứng đáng”. Lời dặn dò ấy chính là hành trang quý báu để thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay thêm vững tin, ra sức học tập và cống hiến để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh. Khép lại câu ch
"Việt Nam Có Một Lá Cờ/Để Biết Chúng Ta Tự Do/Dù Ai Xuôi Ngược Chốn Nào/Nhìn Lại Sẽ Thấy Tự Hào" (trích Nhà Tôi Có Treo Một Là Cờ). Thật vậy, đất nước Việt Nam được xây dựng nên bởi bao xương máu của thế hệ cha ông đã không quản thanh xuân, tuổi trẻ, học hành. Tất cả chỉ vì khát vọng chung của dân tộc vì hai chữ hoà bình, độc lập và tự do. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những trang sử vẻ vang của dân tộc vẫn luôn được viết tiếp bởi những con người bình dị. Trong số những nhân chứng lịch sử của quê hương Phú Tân, câu chuyện về chú hai Dẫn – một người lính pháo binh từng xả thân nơi biên giới Tây Nam – đã để lại trong lòng tôi niềm xúc động và sự kính phục sâu sắc.
Ngược dòng quay về thời gian nơi chú hai Dẫn đặt từng dấu chân đầu tiên lên hành trình kháng chiến cứu nước. Ngày 13 tháng 3 năm 1983, chàng thanh niên quê Phú Tân khi ấy mới đôi mươi, tràn đầy nhiệt huyết, đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Chú được biên chế vào Đại đội 4, Tiểu đoàn 22, Sư đoàn 8 với chuyên ngành Pháo binh. Những ngày đầu quân ngũ là một hành trình gian khổ nhưng đầy tự hào, nơi người lính trẻ học cách sống kỷ luật và rèn luyện bản lĩnh sắt đá nơi biên cương khắc nghiệt.
Suốt những năm tháng ấy, tiếng pháo vang lên giữa núi rừng không chỉ là âm thanh của trận mạc, mà còn là lời khẳng định đanh thép về chủ quyền Tổ quốc. Chú cùng đồng đội đã trải qua biết bao trận đánh ác liệt, đối mặt với cái chết cận kề và sự thiếu thốn trăm bề. Thế nhưng, đỉnh điểm của thử thách đến vào ngày 2 tháng 9 năm 1986 – đúng vào ngày Tết Độc lập của dân tộc. Trong một chuyến hành quân chiến đấu, chú không may đạp phải mìn và bị thương rất nặng. Giữa khói đạn mịt mù, đồng đội đã kịp thời băng mình qua nguy hiểm để đưa chú rời khỏi chiến trường .
Sau biến cố ấy, chú được đưa về điều trị tại Trại tập trung Rạch Gòi Bé ở An Giang. Những ngày nằm viện là những ngày dài chiến đấu với cơn đau thể xác xé da xé thịt. Thế nhưng, tinh thần người lính bộ đội Cụ Hồ trong chú chưa bao giờ gục ngã. Chú luôn tin vào ngày trở về, tin vào sự hồi sinh của mảnh đất quê hương sau cơn bão lửa. Đến năm 1987, chú xuất ngũ với những vết sẹo của chiến tranh nhưng tâm hồn vẫn vẹn nguyên khát vọng sống.
Trở về với đời thường tại vùng đất Phú Tân thân yêu, chú hai Dẫn lại bắt tay vào xây dựng cuộc sống mới từ đôi bàn tay cần cù. Giờ đây, khi mái tóc đã điểm màu sương khói, chú đang tận hưởng cuộc sống bình dị, hạnh phúc bên gia đình và ba người con. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí chú, hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống và những đêm hành quân dưới mưa rừng vẫn luôn hiện hữu như vừa mới hôm qua.
"Một dân tộc vững chắc phải được xây dựng nền móng từ lòng biết ơn". Câu chuyện của chú hai Dẫn không chỉ là một mảnh ký ức cá nhân mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước. Chú thường nhắc nhở con cháu: “Hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao máu xương, nên phải biết trân trọng và sống sao cho xứng đáng”. Lời dặn dò ấy chính là hành trang quý báu để thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay thêm vững tin, ra sức học tập và cống hiến để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh. Khép lại câu chuyện về người lính pháo binh, trong lòng mỗi người trẻ chúng ta chắc hẳn đều trào dâng một niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn. Những nhân chứng lịch sử như chú chính là cầu nối giữa quá khứ và tương lai, dạy chúng ta bài học về lòng kiên cường. Là thế hệ kế thừa, em tự hứa sẽ luôn trân trọng giá trị của độc lập, không ngừng nỗ lực để viết tiếp những trang sử vẻ vang của quê hương trong thời đại mới, bằng tình yêu và trách nhiệm cao cả nhất. Xin cúi đầu cảm ơn chú và những người đồng đội đã hiến dâng thanh xuân cho Tổ quốc. Sự biết ơn này sẽ là hành trang quý báu, nhắc nhở chúng em sống trách nhiệm hơn, nhân hậu hơn và luôn khắc ghi đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc Việt Nam.



