Mỗi chiến sĩ bước vào Quảng Trị chiến đấu đều có thể được gọi là Anh hùng
Từ những câu chuyện được các CCB kể, Thiếu tướng Vũ Quốc Hùng cho rằng mỗi chiến sĩ bước vào thị xã Quảng Trị chiến đấu đều có thể được gọi là Anh hùng, chưa nói đến chuyện ở một vài tháng, một vài tuần mà một ngày thôi cũng xứng đáng là Anh hùng.
Từ những câu chuyện được các CCB kể, Thiếu tướng Vũ Quốc Hùng cho rằng mỗi chiến sĩ bước vào thị xã Quảng Trị chiến đấu đều có thể được gọi là Anh hùng, chưa nói đến chuyện ở một vài tháng, một vài tuần mà một ngày thôi cũng xứng đáng là Anh hùng.
"Với mật độ bom pháo dày đặc mà Mỹ nguỵ sử dụng, bộ đội chúng ta chết chủ yếu là vì bom pháo, mảnh pháo, mảnh bom chứ không phải vì đạn thẳng như trong phim Mưa đỏ đâu; trận địa chủ yếu là hầm chữ A, xong phát triển thành râu tôm chứ không có chiến hào, giao thông hào như trong trong phim", Thiếu tướng Vũ Quốc Hùng nói.
Cũng với ý so sánh với phim Mưa đỏ, ông Đặng Như Tha, tiểu đoàn 14 sư đoàn 312 pháo binh kể: "Một chi tiết nhỏ thôi nhưng nó cho thấy sự thông minh của bộ đội ta, mà cả phim Mùi cỏ cháy và Mưa đỏ đều không thấy khai thác, dù nhiều cảnh bắn nhau. Khi chúng tôi vào chiến đấu thì được hướng dẫn cách buộc 2 băng đạn AK ngược chiều, khi hết đạn chỉ cần rút ra, xoay đầu lại và lắp chỉ mất 1-2 giây, trong khi nếu móc băng đạn ra mất khoảng 10 giây. Trong chiến đấu, vài giây chính là khoảnh khắc giữa cái sống và cái chết.
Thứ 2, mùa mưa ở Quảng Trị là mưa thối đất. Nếu đi giày cao cổ như trong phim Mưa đỏ thì ngấm sũng nước không thể chạy nhanh được. Mà chạy chậm thì dính bom dính pháo, dính cả đạn bộ binh nên về sau bộ đội nghĩ ra cách nung đỏ nòng súng, dùi 3 lỗ ở mõm giày thì nước lúc nào cũng thoát, chạy rất nhanh và nhẹ. Nghe đơn giản nhưng ở chiến trường nếu biết tận dụng những cái nhỏ như vậy cũng là tiết kiệm xương máu, hạn chế được thương vong.



