MỖI NGÀY CÔNG LÀ MỘT LỜI TRI ÂN
Câu chuyện về sự sẻ chia dành cho thương binh Lương Tiến An Mỗi dịp tháng Bảy về, những hoạt động đền ơn đáp nghĩa lại được tổ chức ở nhiều nơi. Ở bản Chà Hạ, xã Yên Na, trong danh sách những người được thăm hỏi, động viên có ông Lương Tiến An – thương binh 3/4, tỷ lệ thương tật 41%. Ông sinh năm 1951.
MỖI NGÀY CÔNG LÀ MỘT LỜI TRI ÂN
Câu chuyện về sự sẻ chia dành cho thương binh Lương Tiến An
Mỗi dịp tháng Bảy về, những hoạt động đền ơn đáp nghĩa lại được tổ chức ở nhiều nơi.
Ở bản Chà Hạ, xã Yên Na, trong danh sách những người được thăm hỏi, động viên có ông Lương Tiến An – thương binh 3/4, tỷ lệ thương tật 41%.
Ông sinh năm 1951.
Tuổi trẻ của ông gắn với những chiến trường Quảng Trị, Đường 9 và đường mòn Hồ Chí Minh.
Sau những năm tháng chiến đấu, ông trở về quê hương với thương tật trên cơ thể.
Chân trái của ông phải cắt từ phần dưới đầu gối trở xuống. Ông phải sử dụng chân giả để đi lại.
Cuộc sống tuổi già của ông vì thế gặp nhiều khó khăn.
Hiện nay ông sống trong căn nhà sàn tại bản Chà Hạ cùng người vợ thứ hai là bà Sầm Thị Qùa. Người vợ đầu của ông đã qua đời.
Phần lớn công việc sinh hoạt trong gia đình do bà Qùa đảm nhận.
Người con gái của ông, chị Lương Thị Kiều An, cũng có hoàn cảnh không may mắn. Sau một lần tai nạn, một bên chân của chị bị gãy và đến nay vẫn rất khó khăn trong đi lại. Chị hiện sống ở một căn nhà nhỏ và bán quán để mưu sinh.
Một gia đình có nhiều khó khăn.
Nhưng ông An chưa bao giờ oán trách.
Và mỗi khi tháng Bảy về, những người cán bộ, đoàn viên, hội viên và các ban, ngành, đoàn thể địa phương lại tìm đến gia đình ông.
Có những món quà được trao.
Có những lời hỏi thăm.
Có những buổi đến tận gia đình để động viên.
Và có cả những ngày công lao động giúp đỡ gia đình.
Ngày công ấy có thể không lớn.
Một buổi lao động.
Một phần việc.
Một chút sức lực của mỗi người.
Nhưng khi cộng lại, đó trở thành một tình cảm rất lớn.
Bởi sự tri ân đôi khi không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao.
Nó có thể bắt đầu bằng việc đến thăm một người thương binh.
Hỏi một câu về sức khỏe.
Giúp gia đình một phần việc.
Hay đơn giản là ngồi xuống và lắng nghe câu chuyện của người lính năm xưa.
Ông An là một người đảng viên, hiện sinh hoạt tại đơn vị Chà Hạ.
Cuộc đời ông đã đi qua chiến tranh và trở về với quê hương.
Giờ đây, điều ông nhận được không chỉ là chính sách của Nhà nước mà còn là sự quan tâm của cộng đồng.
Những ngày công lao động không thể bù đắp phần cơ thể ông đã mất.
Những món quà cũng không thể xóa đi những năm tháng chiến trường.
Nhưng chúng có một ý nghĩa khác.
Đó là lời nhắn rằng:
Quê hương vẫn nhớ.
Nhân dân vẫn nhớ.
Thế hệ hôm nay vẫn biết ơn những người đã hy sinh tuổi trẻ cho đất nước.
Và mỗi dịp 27/7, khi những người trẻ đến thăm gia đình ông An, đó cũng là lúc câu chuyện “thời hoa lửa” được tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Một người lính đã đi qua chiến tranh.
Một người thương binh sống giữa bản làng hôm nay.
Một người đảng viên vẫn gắn bó với quê hương.
Và một cộng đồng không quên những người đã cống hiến.
Mỗi ngày công giúp đỡ gia đình ông An tuy nhỏ bé, nhưng là một lời tri ân được viết bằng hành động.
Thực hiện: Khăm Kháy



