mỗi người lính là một câu chuyện (10)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Hạnh vào một buổi chiều mùa hạ. Gió từ cánh đồng thổi về làm chiếc võng mắc dưới gốc nhãn khẽ đung đưa.
Chiếc võng ấy đã cũ.
Những sợi dây đã sờn.
Vải võng bạc màu vì nắng.
Nhưng vẫn còn đó.
Nguyên vẹn.
Như nhiều chục năm trước.
“Của thằng út,” ông Hạnh nói.
Người con trai út của ông ngày còn nhỏ rất thích nằm võng. Những buổi trưa hè, khi lũ trẻ trong xóm chạy nhảy ngoài sân, cậu lại nằm trên võng đọc sách hoặc nhìn lên những tán lá.
Có lần ông Hạnh hỏi:
“Sao không đi chơi?”
Cậu cười:
“Con thích nằm đây.”
Rồi cứ thế đung đưa.
Nhẹ nhàng.
Yên bình.
Sau này lớn lên, trước ngày đi xa, cậu vẫn nằm trên chiếc võng ấy một buổi chiều rất lâu.
Không ai biết cậu nghĩ gì.
Chỉ biết khi mặt trời khuất sau lũy tre, cậu đứng dậy.
Phủi áo.
Nhìn chiếc võng một lúc.
Rồi bước vào nhà.
Đó là lần cuối cùng.
Sau ngày ấy, chiếc võng vẫn mắc nguyên dưới gốc cây.
Mẹ cậu nhiều lần định cất đi.
Nhưng ông Hạnh không cho.
Ông bảo:
“Để nó đó.”
Những năm đầu, chiều nào ông cũng ra ngồi cạnh võng.
Không nằm.
Chỉ ngồi nhìn.
Mỗi khi gió làm võng đung đưa, ông lại có cảm giác như ai đó vừa mới đứng dậy khỏi đó.
Có lần đứa cháu nội xin nằm thử.
Ông lặng lẽ gỡ nó xuống.
Không mắng.
Chỉ nói:
“Để yên cho bác con.”
Đứa trẻ không hiểu.
Nhưng cũng không hỏi thêm.
Giờ đây ông đã ngoài tám mươi tuổi.
Lưng còng.
Tóc bạc.
Chiếc võng cũng đã cũ như chính người chủ của nó.
Nhưng ông vẫn không tháo.
“Tôi sợ tháo xuống,” ông nói rất khẽ,
“thì chẳng còn gì để chờ nữa.”



