Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (102)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026khà a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Hôm đó… tôi đi chậm lại.”

Ông kể, giọng trầm, như thể vẫn còn đang đứng trên con đường cũ.

Ông tên là Vương Văn Sình.

Trong một lần hành quân, đơn vị di chuyển theo hàng dọc qua một đoạn rừng thưa.

Ánh sáng yếu.

Bóng người đổ dài trên mặt đất.

Mỗi người cách nhau một khoảng vừa đủ.

Ông đi sau một người đồng đội.

Nhìn thấy rõ bóng của người đó phía trước.

Dài.

Rung nhẹ theo bước chân.

Mọi thứ bình thường.

Cho đến một khoảnh khắc.

Bóng phía trước dừng lại.

Nhưng người thì không còn.

Ông không hiểu ngay.

Chỉ thấy khoảng trống.

Và bóng… biến mất.

Ông dừng lại.

Không bước lên.

Không lấp vào khoảng trống đó.

“Có cái gì đó… khiến tôi không bước,” ông nói.

Sau đó, đơn vị nhận ra tình huống đã xảy ra.

Nhưng với ông, điều đọng lại không phải là sự việc.

Mà là cảm giác khi đứng trước khoảng trống ấy.

Một bước nữa thôi.

Là thay vị trí.

Là thay đổi.

Nhưng ông không bước.

Sau chiến tranh, ông vẫn nhớ khoảnh khắc đó.

Không phải vì sợ.

Mà vì nhận ra rằng có những khoảng trống… không nên vội lấp đầy.

“Tôi không biết vì sao,” ông nói,
“chỉ biết là mình đã dừng lại đúng lúc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn