Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (113)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026khà a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông trong một căn phòng nhỏ, nơi treo vài bức ảnh đã cũ. Những tấm ảnh đen trắng, được giữ cẩn thận, mỗi tấm đều có một câu chuyện phía sau.

Nhưng có một khoảng trống trên tường.

Không có ảnh.

Chỉ có một chiếc đinh nhỏ.

Tôi hỏi:

“Sao chỗ này không treo gì?”

Ông nhìn lên, rồi nói:

“Chỗ đó… lẽ ra có một tấm.”

Câu trả lời khiến tôi dừng lại.

Một tấm ảnh không tồn tại, nhưng lại được nhớ đến rõ ràng.

Ông tên là Nguyễn Văn Lộc, từng làm nhiệm vụ thông tin, đôi khi kiêm luôn việc ghi lại hình ảnh trong đơn vị.

Không chuyên nghiệp.

Chỉ là có một chiếc máy ảnh đơn giản, được giao để lưu lại một vài khoảnh khắc.

“Không phải lúc nào cũng chụp được,” ông nói.
“Phải chọn.”

Một lần, đơn vị ông dừng lại sau một chặng đường dài. Không khí hiếm hoi có chút nhẹ nhàng.

Mọi người ngồi lại với nhau.

Không vội.

Không căng.

Chỉ là một khoảng nghỉ.

Ông Lộc lấy máy ảnh ra.

Định chụp.

Không phải cảnh.

Mà là con người.

Những người vừa đi cùng nhau qua một chặng dài.

Ông nhắm.

Chỉnh.

Chuẩn bị.

Trong khung hình, có một người đứng hơi lệch.

Cười nhẹ.

Không nhìn thẳng vào ống kính.

Như thể không quen.

Ông định bấm.

Nhưng chần chừ một chút.

Muốn đợi mọi người ổn định hơn.

Muốn khung hình đẹp hơn.

Muốn thêm một giây.

Chỉ một giây thôi.

Nhưng ngay lúc đó, có lệnh.

Mọi người đứng dậy.

Di chuyển.

Nhanh.

Không kịp.

Ông hạ máy xuống.

Không chụp.

“Để lần sau,” ông nghĩ.

Một suy nghĩ rất bình thường.

Nhưng “lần sau” đó… không đến.

Trong lần di chuyển tiếp theo, mọi thứ thay đổi.

Không ai kịp chuẩn bị.

Không ai kịp quay lại.

Người đứng trong khung hình lúc đó… không còn ở đó nữa.

Ông Lộc cầm máy.

Nhìn lại.

Không có tấm ảnh nào.

Chỉ có một khoảnh khắc… chưa kịp ghi lại.

“Tôi đã chậm một nhịp,” ông nói.

Không phải chậm nhiều.

Chỉ một giây.

Nhưng đủ để mất đi một điều không thể làm lại.

Sau chiến tranh, ông vẫn chụp ảnh.

Nhưng không bao giờ chần chừ.

Muốn chụp là chụp.

Không đợi.

Không “để sau”.

Có người nói:

“Chụp vội vậy làm gì?”

Ông không giải thích.

Chỉ cười.

Vì ông biết có những khoảnh khắc không có lần thứ hai.

Tôi nhìn khoảng trống trên tường.

Không có ảnh.

Nhưng lại đầy.

Đầy một ký ức.

Một khung hình chưa chụp.

Một nụ cười chưa kịp giữ lại.

Một con người… chỉ còn tồn tại trong trí nhớ.

Trong chiến tranh, không phải mọi thứ đều có thể lưu lại.

Không phải lúc nào cũng có cơ hội thứ hai.

Một chiếc máy ảnh.

Một khoảnh khắc.

Và một lần chần chừ… đủ để mọi thứ biến mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (113) | Câu chuyện thời hoa lửa