Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (12)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ14/06/2026khà a sơn (xã pà cò)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà gỗ cũ của gia đình, có một cây đàn guitar treo trên vách.

Dây đàn đã rỉ.

Gỗ đã nứt.

Nhưng không ai bỏ đi.

Anh Tâm chỉ lên cây đàn rồi nói:

“Của cậu tôi.”

Ngày còn trẻ, cậu anh rất thích hát.

Không phải ca sĩ.

Không học nhạc.

Nhưng hễ có dịp là lại ôm đàn.

Những tối mất điện, cả xóm kéo ghế ra sân.

Cậu ngồi giữa.

Vừa đàn vừa hát.

Lũ trẻ ngồi xung quanh.

Người lớn cười nói râm ran.

Tiếng đàn vang trong đêm.

Ấm áp như một ngọn lửa.

Trước ngày đi xa, cậu vẫn ngồi đàn.

Một bài hát quen thuộc.

Đàn đến giữa chừng thì dừng.

Người em hỏi:

“Sao không hát tiếp?”

Cậu chỉ cười:

“Để hôm khác.”

Nhưng không có hôm khác.

Sau này cây đàn được treo lên vách.

Không ai chơi nữa.

Nhiều năm sau, anh Tâm thử gảy vài nốt.

Âm thanh lạc đi.

Khàn đục.

Không còn trong trẻo.

Anh buông tay.

Không đàn nữa.

Vì anh nhận ra có những bài hát không phải chưa thuộc.

Mà là không thể hát tiếp nếu thiếu người bắt đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn