Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (121)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026khà a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Lò Văn Tình vào một buổi chiều lặng gió. Ông đang ngồi vá lại một chiếc áo cũ, bàn tay chậm rãi đưa kim qua từng lớp vải. Trên bàn, một chiếc cúc áo nhỏ đặt riêng một góc, không gắn vào đâu.

Tôi hỏi, ông nhìn chiếc cúc rất lâu rồi nói:

“Có cái… rơi rồi thì không gắn lại được nữa.”

Ngày đó, trong một lần hành quân dài, áo của một người trong đơn vị bị bung cúc. Người đó vừa đi vừa giữ áo, thỉnh thoảng dừng lại để chỉnh.

Ông Tình đi phía sau, thấy vậy liền đưa kim chỉ của mình.

“Dừng lại khâu đi,” ông nói.

Người kia cười:

“Để lát.”

Một câu rất nhẹ.

Không ai nghĩ gì.

Họ tiếp tục đi.

Chiếc cúc vẫn chưa được khâu lại.

Trong một tình huống sau đó, mọi thứ diễn ra nhanh đến mức không ai kịp chuẩn bị.

Khi đội hình ổn định lại, người đó không còn ở trong hàng.

Ông Tình nhìn xuống đất.

Chiếc cúc áo rơi lại.

Không ai nhặt.

Ông cúi xuống.

Cầm lên.

Không nói gì.

Chỉ giữ.

“Tôi định trả… nhưng không còn ai để trả,” ông nói.

Sau chiến tranh, ông vẫn giữ chiếc cúc đó.

Không gắn vào áo nào.

Không dùng.

Chỉ để đó.

Như một phần của một điều không thể hoàn chỉnh lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (121) | Câu chuyện thời hoa lửa