mỗi người lính là một câu chuyện (122)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Mùa A Chứ trong một buổi sáng sớm. Ông đang ngồi trước hiên, tay cầm một chiếc lược gỗ nhỏ.
Ông không chải.
Chỉ cầm.
Vuốt nhẹ.
“Có cái… dùng rồi thì không dùng lại như cũ được nữa,” ông nói.
Chiếc lược đó không phải của ông.
Trong đơn vị, có một người rất gọn gàng.
Dù trong hoàn cảnh nào, người đó cũng giữ thói quen chải tóc mỗi sáng.
Không phải vì cầu kỳ.
Mà vì muốn giữ lại một điều gì đó của cuộc sống bình thường.
Một lần, ông Chứ ngồi gần, nhìn thấy.
Người kia đưa lược cho ông:
“Chải thử đi.”
Ông nhận.
Chải.
Cười.
“Cũng được,” ông nói.
Họ không nói thêm.
Chỉ là một khoảnh khắc rất đời thường.
Nhưng sau đó, người đó không còn trong đơn vị nữa.
Chiếc lược vẫn còn.
Ông giữ.
Không trả.
Không dùng lại.
“Tôi không chải nữa,” ông nói,
“vì không còn ai đưa cho mình nữa.”
Sau chiến tranh, ông vẫn giữ chiếc lược.
Không phải để dùng.
Mà để nhớ rằng có những thói quen nhỏ… cũng có thể biến mất.


