Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (123)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026khà a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Đinh Văn Sử vào một buổi trưa nắng. Ông đang sửa lại một đôi dép cao su, nhưng chỉ có một chiếc.

Tôi hỏi:

“Chiếc kia đâu rồi?”

Ông cười nhẹ:

“Có lần… mất một chiếc, mà không tìm.”

Trong một lần hành quân qua suối, nước chảy mạnh. Mọi người lội qua rất nhanh.

Một người trong nhóm bị tuột dép.

Chỉ còn một chiếc trên chân.

Mọi người dừng lại một chút.

Định tìm.

Nhưng dòng nước cuốn nhanh.

Không thấy.

Người đó cười:

“Thôi, đi tiếp.”

Không ai nói thêm.

Họ tiếp tục đi.

Một chiếc dép còn lại được người đó cầm theo một đoạn.

Rồi cũng bỏ lại.

Ông Sử nhìn thấy.

Không nhặt.

Không mang.

Chỉ nhớ.

Sau đó, người đó không còn đi hết đoạn đường.

“Từ đó… tôi không giữ dép lẻ,” ông nói.

Sau chiến tranh, nếu dép hỏng một chiếc, ông thay cả đôi.

Không giữ lại.

Vì ông biết có những thứ… khi đã không còn đủ, thì không thể đi tiếp như cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn