Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (131)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026khà a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Khoa trong một buổi sáng sớm. Ông dẫn tôi vào trong nhà, lấy ra một chiếc bi đông đã móp méo, phần nắp đã xỉn màu.

“Cái này… không phải của tôi,” ông nói.

Chiếc bi đông đó thuộc về một người đi cùng ông trong nhiều chặng đường.

Hai người không thân từ đầu.

Chỉ là đi cùng, rồi quen.

Chia nhau nước.

Chia nhau từng đoạn nghỉ.

Có lần, người đó đưa bi đông cho ông:

“Uống đi.”

Ông uống.

Trả lại.

Không nghĩ gì nhiều.

Nhưng trong một lần hành quân sau đó, người đó không còn đi tiếp.

Không có lời dặn.

Không có kịp trao lại gì.

Chỉ còn chiếc bi đông nằm lại bên đường.

Ông Khoa nhặt lên.

Mang theo.

“Tôi nghĩ… phải giữ,” ông nói.

Không phải vì chiếc bi đông có giá trị.

Mà vì nó là thứ cuối cùng còn lại gắn với một con người.

Sau chiến tranh, ông mang nó về.

Không dùng.

Không sửa.

Chỉ để đó.

Có lúc lau.

Có lúc nhìn.

“Tôi không biết nhà họ ở đâu,” ông nói,
“nên tôi giữ… coi như họ vẫn còn một phần ở đây.”

Tôi cầm chiếc bi đông trên tay.

Nó không còn dùng để đựng nước.

Nhưng lại chứa đựng một điều khác.

Một con người.

Một đoạn đường.

Một ký ức không có điểm kết thúc rõ ràng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn