Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (132)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026khà a sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp anh Phú trong một buổi chiều mưa nhẹ. Anh dẫn tôi ra phía sau nhà, nơi có một chiếc võng được mắc giữa hai cây.

Chiếc võng không mới.

Nhưng được giữ rất cẩn thận.

“Cái này… của anh tôi,” anh nói.

Anh chưa từng gặp anh trai mình khi trưởng thành.

Người anh ra đi khi anh còn rất nhỏ.

Những gì anh biết, là qua lời kể của mẹ, của những người cùng đơn vị.

Một trong số đó kể rằng trong lần nghỉ chân cuối cùng, anh trai anh đã mắc võng.

Chọn chỗ.

Buộc dây.

Rất cẩn thận.

“Đêm nay chắc ngủ được,” người đó đã nói.

Nhưng đêm đó… không đến.

Chiếc võng vẫn còn treo lại.

Chưa kịp nằm.

Chưa kịp gỡ.

Người kể chuyện đã quay lại sau đó.

Thấy chiếc võng vẫn còn.

Nhưng không có người.

Anh Phú nghe lại câu chuyện đó từ rất lâu.

Rồi một ngày, anh tự mắc một chiếc võng giống như vậy.

Không phải để ngủ.

Mà để hiểu.

“Tôi không nằm,” anh nói,
“vì anh tôi… cũng chưa kịp.”

Chiếc võng đung đưa nhẹ trong gió.

Không có ai nằm.

Nhưng không trống.

Vì nó chứa một câu chuyện được kể lại.

Một giấc ngủ chưa bắt đầu.

Một con người… chỉ còn trong lời kể của người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn