mỗi người lính là một câu chuyện (134)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Dũng trong một buổi chiều muộn. Ông không kể về mình nhiều.
Ông kể về một người khác.
“Người đó… không có gì đặc biệt,” ông nói.
Không phải người nổi bật.
Không phải người được nhắc tên nhiều.
Chỉ là một người đi cùng.
Làm việc.
Chia sẻ.
Im lặng.
Nhưng trong một lần hành quân, người đó không còn đi tiếp.
Không có câu chuyện lớn.
Không có chi tiết đặc biệt.
Chỉ là một sự thiếu đi rất rõ.
“Lúc đó… tôi mới thấy thiếu,” ông nói.
Không phải ngay lúc mất.
Mà là sau đó.
Khi đi tiếp.
Khi không còn ai đi bên cạnh.
Không còn ai chia phần.
Không còn ai im lặng cùng.
Ông không giữ vật gì.
Không có kỷ vật.
Chỉ giữ câu chuyện.
Kể lại.
Cho người khác.
Như cách để người đó vẫn còn tồn tại.
“Tôi không có gì để đưa,” ông nói,
“chỉ có thể kể lại.”
Tôi ngồi nghe.
Hiểu rằng có những con người không để lại vật gì cụ thể.
Nhưng vẫn ở lại.
Trong lời kể của người khác.
Trong ký ức.
Trong những khoảng trống không ai có thể thay thế.


