mỗi người lính là một câu chuyện (136)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Mận vào một buổi trưa. Trên mâm cơm có một đôi đũa được đặt riêng, không ai dùng.
Bà nói:
“Ông ấy lúc nào cũng để thừa một đôi.”
Người bà nhắc đến là chồng bà – một cựu chiến binh đã mất vài năm trước. Ông không kể nhiều về chiến tranh, nhưng có một thói quen không bao giờ bỏ.
Trong mỗi bữa ăn, ông luôn đặt thêm một đôi đũa.
Không giải thích.
Không nói lý do.
Chỉ làm.
Một lần, bà hỏi.
Ông im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Ngày xưa… có người chưa ăn xong.”
Câu chuyện ông kể lại rất ngắn.
Một bữa cơm vội.
Một người chưa kịp ăn hết.
Rồi không còn cơ hội ăn tiếp.
Từ đó, ông không bao giờ dọn đủ đũa.
Luôn để dư một đôi.
Không phải cho người sống.
Mà cho một người không còn ngồi đó nữa.
Sau khi ông mất, bà Mận vẫn giữ thói quen đó.
“Không phải tôi hiểu hết,” bà nói,
“nhưng tôi biết… ông không quên.”
Tôi nhìn đôi đũa trên mâm.
Một khoảng trống được giữ lại.
Không phải để lấp.
Mà để nhớ.



